Nhập nhầm xác yêu đúng người – Chương 2

Nhập nhầm xác yêu đúng người

– Chương 2 –

Typer: Cực Phẩm

Beta: Dương Dương

Tôi ngẩn ra, cho dù có bất mãn việc người yêu cưới người khác cũng không cần phải nói cái giọng thế này chứ?

Thế là tôi hắng giọng: “Chào anh, em…”

“Tút…” Bên kia đột nhiên truyền đến âm báo bận.

Mợ nó! Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, không thể tin được! Anh ta dám cúp điện thoại như thế!

Đè lửa giận xuống, tôi lại gọi lần nữa.

Kết quả nghe được: “Xin lỗi quý khách, số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy.”

Khóe môi giật giật, tâm tình không tốt, cái tên tình nhân của Lư Dĩ Sương này thật đúng là cái loại bạc tình phụ nghĩa, sao có thể thấy người ta đi kết hôn là đá thẳng như thế được chứ…

Vốn ý định của tôi là ra đến bên ngoài rồi thì gọi cho tên Lover này, nói bản thân vẫn rất thích anh ta, không muốn kết hôn với Tiền Chấn Hựu, bảo anh ta mau tới đón tôi. Đợi người đến rồi thì lại xem tình hình mà tính tiếp…

Kết quả…

Trong lòng tôi lửa giận bừng bừng, vừa cật lực gọi điện thoại, vừa nhanh chóng di chuyển, chỉ sợ đám người trong khách sạn biết mình đã biến mất, mà lúc này bản thân lại đang trong tình trạng bị nhòm ngó. Dù sao thì mặc áo cưới đi trên đường vẫn là chuyện hiếm gặp mà. Hơn nữa trong tiểu thuyết với phim truyền hình chẳng phải đã diễn n lần rồi đấy sao, đám người nhòm ngó hóng hớt kia có độ tưởng tượng phải gọi là đã đạt tới cảnh giới mới, nhỡ lộ ra điều gì thì không ổn chút nào.

Cuối cùng, người bên kia rốt cuộc cũng đầu hàng, nhấc điện thoại lên.

“Lâm Hạo Hải, cuối cùng anh cũng nghe điện thoại rồi!” Tôi hét lên với thái độ vênh vang đắc thắng.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Giọng người kia vẫn lạnh lùng như cũ, hoàn toàn không thấy chút giận dữ nào.

“Em… Em nói anh nghe, em không kết hôn với Tiền Chấn Hựu nữa, em nghĩ kỹ rồi, người trong lòng em vẫn luôn là anh. Chúng ta ở bên nhau lâu vậy rồi, sao em có thể tùy tiện rời bỏ anh như thế? Anh là bầu trời của em, là mặt đất của em, là trái tim em…” Tôi thấy hơi buồn nôn, liền đổi kiểu, “Em kết hôn với Tiền Chấn Hựu là nhất thời hồ đồ thôi, trong lòng em vẫn yêu anh…”

“Cô đang ở đâu?” Đầu dây bên kia đột nhiên cất tiếng.

Giọng anh ta vẫn lạnh lùng xa cách như cũ, hoàn toàn không chút thay đổi, có thể tưởng tượng lúc trước anh ta chán ngấy Lư Dĩ Sương đến độ nào, tôi đã nói đến thế mà anh ta vẫn bình thản được… Ừm, xem ra tôi chọn đúng cách rồi. Dày mặt sống chết không buông và làm nũng quả nhiên đúng là vũ khí lợi hại của phái nữ, đặc biệt là khi được mỹ nữ như Lư Dĩ Sương đây sử dụng.

Tôi lập tức báo địa điểm nơi mình đang đứng.

“Đứng nguyên đó đợi.” Anh ta nói.

Tôi luôn miệng đồng ý, bụng nghĩ lát nữa gặp mặt Lâm Hạo Hải, ừm, phải thế này thế này, sau đó phải như này như này…

Qua khoảng tầm mười lăm phút, một cỗ xe dừng trước mặt tôi, là hiệu xe tôi không biết. Nói thế nào nhỉ, loại Lư Dĩ Sương thích, có lẽ phải đi xe thể thao hay BMW gì đó, loại xe vô cùng khoa trương lại đắt dọa người, hay hơn thế nữa thì là mấy loại Rolls Royce, Lincoln dáng dài chứ… Tóm lại tuyệt đối không thể bình thường như thế này được!

Tôi vừa nghĩ ngợi lung tung vừa mở cửa xe.

Kết quả, vừa vào trong liền ngẩn ra.

Sau khi ngồi vào chỗ, tôi phát hiện Lâm Hạo Hải đang lái xe chẳng ngờ lại là một ông chú tuổi trung niên… Hơn nữa ông ta còn mặc một bộ đồ giống như đồng phục vậy. Thấy tôi vào, ông ta lễ phép cười chào, sau đó bắt đầu lái xe.

Trong lòng tôi không khỏi thở dài thương tiếc cho con mắt nhìn người của Lư Dĩ Sương, đồng thời thấy may mắn vì Lâm Hạo Hải cũng xem như biết chừng mực, chưa động tay động chân gì, nếu không tôi chẳng cần biết ông ta là ai, nhất định phải một cước trúng mặt mới được!

Lúc đi ngang qua khách sạn kia, tôi nhìn thấy khung cảnh hỗn loạn, Tiền Chấn Hựu đứng trước cửa ra vào, vẻ mặt nôn nóng.

Đáng tiếc, tôi chẳng thể làm được gì.

Xin lỗi nhé Tiền Chấn Hựu, tôi là Hạ Tiểu Mễ, không phải là Lư Dĩ Sương, không phải người cậu yêu.

Tôi ổn định lại tâm trạng, sau đó quyết định thực thi kế hoạch.

Tôi gọi Lâm Hạo Hải: “Lâm Hạo Hải à…”

“Cô Lư, ở đây cách chỗ ông chủ còn xa lắm, cô gọi gì vậy?” Ông chú lái xe nghi hoặc hỏi.

“…”

Gì cơ? Ông chủ?

Thế tức là, ông chú trước mặt đây không phải Lâm Hạo Hải mà chỉ là người lái xe gì gì đó dưới trướng Lâm Hạo Hải thôi? Tôi thầm thở dài một hơi, đáp: “Tôi chỉ gọi vậy thôi.”

Ông chú đó cũng không lấy làm lạ, chỉ lắc đầu than: “Đã bao nhiêu năm rồi, thật đúng là tạo nghiệt…”

Tạo nghiệt?

Bụng vô cùng tò mò nhưng cũng không tiện hỏi ra, thế là tôi đành làm như không nghe thấy, để mặc xe chạy đến một nơi không xác định nào đó.

Qua không bao lâu, xe rốt cuộc dừng lại. Tôi chẳng xem các tạp chí kinh tế hay tin tức mới bao giờ, nhưng đối với tập đoàn Lâm thị thì cũng từng nghe đôi chút… Nếu so sánh với tập đoàn Lâm thị thì toàn bộ nhà họ Lư và nhà họ Tiền đều chẳng tính là gì…

Lâm Hạo Hải, Lâm Hạo Hải… Nếu đã họ Lâm, nhẽ nào Lâm Hạo Hải là tổng giám đốc hay giám đốc điều hành gì gì đó của chỗ này? Vừa rồi chú lái xe không phải gọi anh ta là “ông chủ” sao?

Thật không ngờ Lư Dĩ Sương lại chê bôi một người gia thế hiển hách như vậy mà chọn kết hôn cùng Tiền Chấn Hựu. Nhưng rõ ràng cô ta thích Lâm Hạo Hải hơn, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cái cô nàng Lư Dĩ Sương này, đầu óc thật là quá kỳ quặc.

Tôi đem cả bụng thắc mắc theo chân chú lái xe bước vào tập đoàn Lâm thị. Tòa nhà này cao đến dọa người, cũng không biết nếu lỡ may thang máy hỏng thì phải làm sao nữa…

Cũng may lúc tôi đến thang máy vẫn hoạt động tốt, thế là tôi liền nhìn thấy chú lái xe ấn tầng hai mươi chín, trong bụng thấp thỏm lo lắng lát nữa gặp Lâm Hạo Hải sẽ ra sao.

Trên đường lên tầng hai mươi chín, thang máy không ngừng có người ra ra vào vào, nhưng chẳng có người nào lại không liếc mắt nhìn tôi. Mặc dù nói là liếc trộm, nhưng cũng chỉ là giữ ý một chút thôi, tôi cũng đâu phải đầu gỗ, sao có thể không phát hiện ra những ánh mắt đó, thế là tôi bèn giương ánh mắt đầy tò mò về phía bọn họ. Đám người đó lập tức cúi xuống, chuyển sang châu đầu vào nhau rì rầm to nhỏ.

Cô nàng Lư Dĩ Sương này không đến nỗi nổi danh thế chứ… Hay là cả cái tập đoàn Lâm thị này đều biết về gian tình của Lư Dĩ Sương và Lâm Hạo Hải? Choáng, không phải chứ… A! Nhất định là vì thấy tôi đang mặc áo cưới rồi! Không xong, lát nữa phải thay bộ áo cưới này ra đã!

Rốt cuộc cũng đến được tầng hai mươi chín, chú lái xe đưa tôi lại một cánh cửa văn phòng rất lớn, nhẹ nhàng gõ cửa.

“Giám đốc Lâm, tôi là chú Lý.” Chú nói.

“Vào đi.” Trong phòng vọng ra tiếng nói của Lâm Hạo Hải.

Chú Lý mở cửa, ra hiệu cho tôi tiến vào.

Tôi chỉnh lại váy cưới của mình một chút rồi căng thẳng bước vào.

Lâm Hạo Hải khác hẳn tưởng tượng của tôi.

Anh ta mặc một bộ đồ khá bình thường nhưng trông lại vô cùng đẹp mắt, tóc đen nhìn có vẻ rất mềm, phần mái để thả tùy ý trên vầng trán trắng mịn. Có người nói, trên khuôn mặt đàn ông, thứ quan trọng nhất là sống mũi và cằm. Nếu nói vậy thì tôi chỉ có thể nhận xét, khuôn mặt anh ta rất đáng tán thưởng. Chỉ cần anh ta ngồi đó không thôi, khí thế đã vô cùng mạnh mẽ.

Bao nhiêu năm như vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy một người còn đẹp trai hơn cả Tiền Chấn Hựu.

Hơn nữa trên người anh ta còn tản ra một loại khí thế không giận dữ nhưng vẫn đầy uy hiếp, đây là thứ mà Tiền Chấn Hựu không thể so sánh nổi.

Lâm Hạo Hải thả văn kiện trên tay xuống, ngẩng đầu lên.

Đôi mắt rất đen, rất sáng.

Mà lúc này tôi còn đang mặc một bộ váy cưới vừa bẩn thỉu vừa nhăn nhúm, tay siết chặt di động, thấp thỏm nhìn anh ta.

Vốn dĩ tôi cho rằng mình có thể vô cùng hào hùng nói chuyện với anh ta, sau đó khiến anh ta quy phục, cuối cùng là đồng ý giúp đỡ tôi. Thế nhưng đến giờ tôi còn chưa mở miệng thì khí thế đã thua người ta cả trăm dặm rồi.

“Cô là ai?” Dường như Lâm Hạo Hải chẳng muốn nhiều lời thừa thãi, trực tiếp mở miệng hỏi thẳng.

“… Hả?” Ngẩn ra giây lát, tôi kinh ngạc nhìn Lâm Hạo Hải.

“Cô không phải Lư Dĩ Sương.” Anh ta nhìn phản ứng của tôi, tiện tay nhấc một phần văn kiện lên rồi cúi đầu đọc, sau đó dùng loại ngữ khí chẳng chút để tâm nói tiếp: “Cô cũng hoàn toàn không biết quan hệ giữa tôi với Lư Dĩ Sương là thế nào cả.”

“Ai bảo thế?!” Anh ta nói đến đây, tôi lập tức bừng bừng khí thế, cười khì một cái: “Em chính là Lư Dĩ Sương đây! Em còn nhớ khi chúng ta cùng thưởng hoa ngắm trăng, em gọi anh là Lover, mà anh thì gọi em là Dĩ Sương, chúng ta nói lời yêu thương nồng thắm…”

“Phụt!” Tôi còn chưa nói hết thì cái tên Lâm Hạo Hải mặt mày vẫn nghiêm túc nãy giờ đã không nhịn được mà phì cười. Vai anh ta còn run run đến một lúc mới ngẩng được đầu dậy: “Trí tưởng tượng của cô cũng phong phú thật đấy, đáng tiếc, sai tuốt!”

Sau đó, mặt anh ta lại lạnh te: “Tôi không muốn lãng phí thời gian. Bây giờ cô đang bỏ trốn khỏi đám cưới, xem ra cũng là tình huống khẩn cấp, trình bày rõ sự thật chỉ có lợi cho cô thôi.”

Tôi nghiến răng nghiến lợi một hồi, mãi mới thốt ra được hai chữ: “Mẹ kiếp…”


BMW (hay còn đợc ví von gọi là Be My Wife ấy)

Rolls Royce

Lincoln

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰