Quán cơm nhỏ – Chương 10 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 10 [2] –

Typer: Cực Phẩm

“Hai người thong thả nói chuyện, tôi ra ngoài một lát.” Tần Ly lễ phép cười, đứng dậy đi ra cửa. Anh không có hứng thú làm bia ngắm!

Ra ngoài cũng không có nơi để đi! Sờ sờ túi, ví có mang theo, anh liền đi tới hiệu sách gần đó. Hiệu sách lớn nhất ở đây là hiệu sách gần trường đại học S, ừ, cũng tìm được mấy cuốn khá hay. Trong đó có một cuốn của lão Mã, hai cuốn của mình mới tái bản, giá tăng hơn hai lần. Chẳng lẽ đồ của người chết liền đáng tiền? Tần Ly 囧.

.

Về phần Tô Bạch, đi theo đằng sau anh trai, giận mà không dám nói gì, cái kiểu thỉnh thoảng giá lâm kiểm tra này, ai mà chịu nổi?

Một cái thẻ ném qua, Tô Bạch bắt được, đầu đầy dấu hỏi.

“Thiếu tiền cứ nói, cho chú quẹt thoải mái. Đang yên đang lành đi cho người khác thuê nhà làm gì?” Tô lão đại ngồi xuống liếc nhìn em trai.

“Anh, anh đừng xen vào, hiện giờ cuộc sống của em tốt lắm.” Tô Bạch nhíu mày, tay lại nhanh nhẹn nhét thẻ vào ví. Tiền tài tới ngoài ý muốn ai chẳng thích, càng nhiều càng tốt!

“Chẳng ra sao! Chú béo lên.” Tô lão đại khinh bỉ em mình, sau đó tinh mắt phát hiện lão tam nhà mình lên cân.

“Bốn cân (1), tròn bốn cân nhé.” Tô Bạch giơ ngón tay khoe khoang, “Ăn ngon ngủ ngon lại chẳng béo.”

(1) Một cân là 500g ⇒ 4 cân = 2kg.

Tô lão đại nhướng mày, đứng dậy kiểm tra nhà em mình. Rất sạch sẽ, phòng bếp thêm nguyên một bộ đồ làm bếp, tủ lạnh đầy ắp, phòng khách thêm một cây đàn dương cầm. Thay đổi không nhiều nhưng lại mang hơi thở cuộc sống thường ngày, không lạnh lẽo như trước đây.

Nếu như vậy, thêm một khách trọ cũng hay. Tô lão đại gật đầu, nhưng vẫn cần khảo sát nhân phẩm thêm chút nữa, không thể để em út nhà mình chịu khổ.

“Hai đứa, đứa nào làm vệ sinh?” Tô lão đại hỏi.

“Cậu ta làm.” Tô Bạch ngượng ngùng. Trước đây thỉnh thoảng thuê lao công dọn dẹp theo giờ, hai ngày một lần, nhưng chủ quán sạch sẽ quá mức, thấy bẩn chỗ nào là tiện tay dọn ngay, sau này không cần thuê lao công nữa.

“Việc nhà ai làm? Quần áo ai giặt?” Tô lão đại hỏi tiếp.

“Cậu ta.” Tô Bạch đỏ mặt. Quần áo bẩn Tô Bạch luôn ném trong giỏ chờ lao công xử lỷ, nhưng chủ quán ngày nào cũng giặt quần áo, thấy đồ bẩn vứt đó sẽ ngứa mắt, đem giặt luôn.

“Ai làm cơm?” Tô lão đại tiếp tục.

“Cậu ta.” Tô Bạch chỉ biết ăn.

“Ai rửa bát?” Tô lão đại hỏi thêm.

“Cậu ta.” Mặt Tô Bạch càng đỏ hơn. Sau vụ cùng Mục Triết Viễn kết bè đập hơn nửa số bát đĩa, mình lại xung phong ra trận lần nữa, đập sạch toàn bộ, rốt cuộc bị chủ quán triệt để đá ra khỏi bếp.

Đáp án này làm Tô lão đại rất hài lòng nhưng cũng rất bất mãn. Em út nhà mình nên để người ta hầu hạ, nhưng mà, thế này liệu có vô dụng quá không?

“Vậy chú làm gì?” Tô lão đại đạp một cái vào bắp chân đứa em.

“Ăn cho béo…” Tô Bạch ôm chân lùi lại, không dám kêu đau. Ăn cho béo… kiêm bị sờ soạng…

“Chú không thiếu tiền, vậy thì miễn tiền thuê nhà đi.” Tô lão đại gõ bàn. Khách trọ như vậy, có giá trị đấy.

“Vậy không được!” Tô Bạch phản đối. Bằng vào tính tình chủ quán, nếu mình miễn tiền thuê nhà, người ta nhất định ôm con đi chỗ khác.

“Hẹn thời gian, cùng nhau ăn bữa cơm đi!” Tô lão đại hạ lệnh.

“Được được.” Tô Bạch nhanh chóng lên tinh thần, “Thật ra ăn ở nhà cũng được, cậu ta làm cơm ngon lắm.”

“Chú từng thấy chuyện mời người ăn cơm còn để khách vào bếp chưa?” Tô lão đại trừng mắt, thằng bé này, từ lúc nào trở nên không biết điều như vậy?

“Hì hì, nếu anh mời thì em phải ăn một bữa ra trò mới được!” Tô Bạch gãi đầu, bổ sung một câu, “Anh, đừng làm khó cậu ta, người ta tử tế lắm.”

Tô lão đại không nói, chỉ híp mắt đánh giá em mình. Lão tam học bênh vực người khác từ bao giờ? Mắt nhìn chằm chằm không tha, động tác trên tay vẫn không dừng, cầm quyển sách gõ gõ lên cạnh bàn.

“Anh, nhẹ tay chút, sách đấy khó mua lắm.” Tô Bạch nhìn rõ cuốn sách trên tay anh trai liền nôn nóng, cuốn này phải nhờ người ta mua giúp mới được đấy.

Một cuốn sách vớ vẩn thôi mà! Tô lão đại mất hứng, vứt cuốn sách lên bàn, sau đó, một cái thẻ đánh dấu sách tuột ra.

“Anh, anh thích thẻ sách này à? Đẹp nhỉ? Này, đây nữa này.” Thấy anh trai nhìn chằm chằm thẻ đánh dấu sách không ròi mắt, Tô Bạch lại mở ngăn kéo lấy ra một cái hộp, trong hộp có chừng mười thẻ khác.

Bộ thẻ sách tổng cộng hai mươi tư cái, là bộ nhị thập tứ cung nữ đồ, năm đó Tần Ly nhàm chán nên vẽ ra rồi tự tay làm thành thẻ sách. Thẻ chỉ dài chừng mười phân, không đóng ấn triện, chỉ viết một chữ “Tần” kiểu đại triện (2) bằng mực đỏ ở một góc.

(2) Đại triện: là thể chữ lưu hành thời Tây Chu (khoảng thế kỷ XI đến năm 771 TCN) phát triển từ Kim văn.

“Đâu ra?” Tô lão đại lật xem từng cái, hứng thú hỏi. Tô Hâm không phải Tô Bạch, Tô Bạch nhiều nhất là thấy đẹp mắt, tiện tay kẹp vào sách. Còn Tô lão đại gần đây mở gian triển lãm, khá quen thuộc những thứ này, tự nhiên nhận ra đây là tác phẩm của nhà thư họa quá cố Tần Ly.

“Chủ quán cho đấy, đây nữa này.” Tô Bạch thấy anh trai thích bèn lôi thêm hơn chục thẻ khác trong các cuốn sách khác ra khoe.

“Gọi điện đi, tối nay cùng ăn cơm, muộn rồi đấy.” Tô lão đại sai em làm việc còn bản thân xem xét từng thẻ sách xong, cẩn thận thu lại chuẩn bị bỏ vào túi áo mình.

Tô Bạch quýnh lên, nhào qua cướp lại. Nếu để chủ quán biết đồ cho mình bị chuyển giao qua tay người khác thì ngày lành của mình cũng đã hết!

Tô lão đại đen mặt. Chỉ vì mỗi một bộ thẻ sách, vậy mà dám không hỏi han gì đã nhào qua giật, đây có phải là thằng em ngoan ngoãn nghe lời mà mình vất vả bao năm nuôi lớn không?

“Anh, cái này em cũng thích, không thể cho anh.” Tô Bạch vất vả cướp lại được đồ, nhanh chóng bỏ vào ngăn kéo khóa lại rồi cẩn thận cất chìa khóa đi. Không cho được đâu, một cái cũng không được, anh à, đừng trách em.

Lại còn phòng mình như phòng trộm! Tô lão đại càng đen mặt hơn, nhấc chân đạp em mình ra khỏi phòng sách. Phản rồi phản rồi! Tô Bạch không để tâm, xoa xoa thắt lưng, cười hì hì lôi anh trai ra khỏi phòng, đóng cửa, đi ăn cơm.

“Chủ quán bảo tối mới về, vừa gặp người quen nên không cùng ăn tối với chúng ta. Anh, chúng ta đi ăn đồ Pháp mà anh thích nhất đi, em nhường hết gan ngỗng cho anh nhé.” Tô Bạch ưỡn mặt lấy lòng, rốt cuộc dỗ được anh trai giãn mặt.

“Hừ, còn không nhanh chân lên.” Tô lão đại cựa ra khỏi tay em trai, lại đạp một cước vào mông nó một cái, đẩy về phòng thay quần áo.

.

Tần Ly theo Lý Tranh đến căn tin trường học. Vị này vốn không có kinh nghiệm ăn cơm căn tin nên rất hứng thú, nhất là khi bên cạnh toàn người trẻ tuổi tinh thần phấn chấn lui tới khiến tâm trạng của anh cũng thả lỏng hơn. Đang giờ cơm, sinh viên tới rất đông. Tần Ly cười tủm tỉm nhìn Lý Tranh chen trước cửa sổ gọi cơm, lại quay sang nhìn hai cậu bé chung bàn đang ngấu nghiến ăn, tốc độ có thể so được với Tô Bạch, cảm giác thèm ăn cũng dâng lên.

“Anh Đại Lâm, xem xem có hợp khẩu vị không ạ?” Lý Tranh đặt khay cơm xuống bàn, lấy khăn tay lau mồ hôi.

“Được đấy.” Tần Ly quả thật hơi đói, bữa sáng bỏ qua, trưa chỉ ăn tạm một chút, một mình đúng là chẳng muốn ăn gì.

Cơm nước hương vị cũng thường thường, chỉ được cái nhiều. Lý Tranh hiển nhiên không muốn ông chủ khó nuốt nên gọi vài món thức ăn, Tần Ly cũng rất phối hợp mà ăn sạch.

“Tiểu Tranh, tối mùng bảy có rảnh không?” Tần Ly đặt đũa xuống.

“Rảnh ạ, anh Đại Lâm có chuyện gì cần ạ?” Lý Tranh hỏi.

“Hôm đó là sinh nhật Tiểu Mãn bốn tuổi, có rảnh thì tới ăn bữa cơm, anh viết địa chỉ cho em nhé.” Tần Ly mượn giây bút của Lý Tranh viết địa chỉ nhà mới.

“Được ạ, em sẽ qua sớm!” Lý Tranh sáng mắt lên, “Vừa khéo, em làm một mô hình thuyền cho Tiểu Mãn, đang chuẩn bị sơn màu.”

“May thế, lần trước nhóc con này đang đòi mua thuyền đấy!” Tần Ly cười cười, đứng dậy chào tạm biệt.

Vòng qua hiệu sách mua mấy tập tranh cho trẻ nhỏ, lại sang tiệm bánh đặt mua bánh gato, Tần Ly về đến nhà đã chín giờ.

.

Hai anh em Tô Bạch cơm nước xong lại gặp mấy người bạn, cùng đi câu lạc bộ uống mấy chén. Tô Bạch nghĩ đến Tần Ly ghét người miệng hôi, đẩy được chén nào thì đẩy hết, Tô lão đại rất ngạc nhiên, thằng em mình trước đây khá mê rượu mà.

Trên đường về nhà, Tô lão đại càng hết chỗ nói rồi. Em trai mình tự dưng chạy qua quầy bán đồ nướng ven đường mua một bọc, trong đó có nhiều món trước giờ nó chưa từng để ý tới như nấm kim châm hay cà tím. Cần phải biết là, Tô lão tam nhà ta cầm tinh con muỗi, không phải thịt không thích, xa rời mọi đồ chay!

Đợi đến khi thấy khách trọ điềm nhiên nhận hộp đồ ăn, vui vẻ thưởng thức món gân bò nướng với nấm kim châm và cà nướng thì Tô lão đại phẫn nộ rồi. Dám, dám xem em trai thân yêu của ta là chân chạy vặt! Làm chân chạy vặt không nói, ngay cả một tiếng cảm ơn cũng chưa có!

“Anh nếm thử chút?” Nhận được ánh mắt hậm hực bắn tới, Tần Ly tử tế chìa một xâu nấm ra. Muốn ăn thì cứ nói thẳng, có phải người ta không cho đâu, làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên tay người khác như trẻ lên ba thế, Tiểu Mãn cũng không mất lịch sự như vậy, mệt anh còn là người lớn!

“Không cần đâu, anh tôi chưa bao giờ ăn thứ này!” Tô Bạch cười cười với Tần Ly, anh cả chưa bao giờ ăn thứ quà vặt ven đường kiểu này, chúng ta cứ tự hưởng thụ đi thôi.

Một câu nói khiến Tô lão đại nội thương. Vì sao, đột nhiên có cảm giác em trai bảo bối bị người ta cướp đi? Tô lão đại rất khó chịu rồi đấy.

Định hỏi khách trọ một chút về di tác của Tần Ly nhưng Tô Hâm phát hiện anh không sao mở miệng được. Đại ca nhà họ Tô là một gian thương, luôn luôn thuận lợi mọi đường trên thương trường, lúc này lại có cảm giác lực bất tòng tâm. Người kia, nhìn thì ôn hòa dễ chịu, luôn mỉm cười với người khác, nhưng chờ khi thật sự định tới gần lại phát hiện giữa hai người có một khoảng cách không thể xóa nhoà, khiến bản thân muốn mở miệng lại phải nuốt vào bụng.

Nhìn em mình và người ta nói chuyện với nhau, một hỏi một đáp, bình bình đạm đạm mà lại ấm áp hài hòa, đó là một bầu không khí anh không sao chen lọt. Hừ, thằng út gần gũi người khác từ khi nào thế? Tô lão đại ghen tỵ.

Hai người tận hứng ăn xong hộp đồ nướng, Tô lão đại ngồi đối diện lại thấy cơn giận ấm ách trong lòng. Vì sao mình lại có cảm giác muốn cho mỗi tên một cước đạp bay nhỉ? Đến là ngứa mắt!

“Tôi có thể mượn dùng máy tính chút không?” Tần Ly ăn xong, tự động thu dọn rác, vào bếp rót cho mình chén nước nóng cũng không quên cho Tô Bạch một chén. Điều này làm ánh mắt soi mói của Tô lão đại dịu đi ít nhiều.

“Đương nhiên.” Tô Bạch chẳng quan tâm anh trai đang ngồi đây, đi vào phòng làm việc mở máy cho khách trọ.

Tần Ly vào diễn đàn ngành Trung văn của trường. Bài viết đó rất dễ tìm vì nó được dán ở trang chủ, tiêu đề cũng to hơn sáng hơn cái khác. Tròn mắt xem xong đoạn video, Tần Ly hết chỗ nói. Chẳng qua chỉ chơi một khúc nhạc, có gì hay, có gì đáng sợ, vì sao đây lại là nguyên nhân các mỹ nữ vứt bỏ mình?

Tần Ly tiếc hận. Nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy cái gì bất thường, vậy thì vì sao mới được?

Tô lão đại cũng tiếc hận. Trước đây anh cũng từng gặp giáo sư Tần Ly một lần, chỉ là nhìn từ xa xa sườn mặt người này. Ấn tượng thì đương nhiên không có gì sâu sắc lắm nhưng tranh và chữ người này rất được giá, giúp anh lời một khoản. Không ngờ người này không chỉ viết chữ vẽ tranh mà còn biết chơi cổ cầm, đàn rất có phong thái. Tô lão đại gật gù, âm thầm ghi nhớ địa chỉ bài viết kia.

Về phần Tô Bạch, người này và mấy thứ tao nhã nghệ thuật không cùng một thế giới. Đưa anh ta một cổ cầm một đàn tranh, anh ta tuyệt đối không phân biệt được đâu là cầm đâu là đàn tranh. Đối với Tô lão tam mà nói, sợ rằng ký hiệu của bộ đội còn có lực hấp dẫn hơn.

“Anh, anh đang nhìn gì thế?” Phát hiện anh trai không ổn, Tô Bạch quan tâm hỏi.

Đường nhìn của Tô lão đại rơi vào một quyển sách bọc bìa, chính xác hơn là rơi vào bìa sách. Quyển sách đã cũ, bìa cũng bị hỏng nhưng lại rất quan trọng với Tô Bạch. Một lần Tô Bạch đang tìm giấy bọc lại sách nhưng không tìm được loại thích hợp, Tần Ly nhớ tới trong rương đồ Phương Sanh mang tới có vài bức họa nhỏ vừa khổ bèn lấy ra cho Tô Bạch bọc sách.

Đó là một bộ Nhi đồng hí thủy đồ, lấy cảm hứng từ một lần con trai lão Mã về nhà ông bà bị rơi xuống nước, vẽ rất tùy ý, lão Mã chướng mắt vẫn ném một xó, lúc này đã phát huy công dụng.

Biết chuyện, Tô gian thương bắt đầu run lẩy bẩy cả hai tay. Đây không còn là đồ phá sản cấp độ cao nữa, đây rõ ràng là hai ông tổ phá sản! Loại này phải lôi ra đánh đòn gấp.


Chữ triện

Nhìn chữ này đẹp ghê đó ≧▽≦

 

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰