Quán cơm nhỏ – Chương 10 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 10 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Tần Ly đang thật sự sợ hãi.

Sống cả hai đời đã ba mươi mấy năm nay, lần đầu tiên bị tỏ tình, lại từ một người đàn ông, lần đầu tiên bị thích, lại là một đực rựa! Giáo sư Tần mất bình tĩnh rồi.

Đời này chưa nói, mới sống có mấy tháng thôi. Nhưng mà đời trước? Mình dẫu gì cũng là một giáo sư đại học, tốt xấu cũng xem như sáng sủa đẹp trai, có chút tài hoa, sao lại không có nổi một người thích nhỉ? Tần Ly chống cằm, cẩn thận hồi tưởng cuộc đời trước, bạn học hồi sinh viên, đồng nghiệp và học sinh khi đi làm, nhiều người như vậy, thế nào mà không có nổi một mống thích mình? Rõ ràng đại học là nơi nhan nhản người đẹp mà, chẳng phải nói nữ sinh rất dễ có tình cảm với thầy giáo hay sao, vì sao không có ai mến mình? Còn nhớ rõ hồi ấy mình rất được chú ý, mỗi lần mặc bộ Đường trang mà mẹ đặt may cho lên lớp thì đều nghe được tiếng xuýt xoa không nhỏ nhé…

Nghĩ bể đầu vẫn không lần ra manh mối, Tần Ly móc di động ra oanh tạc.

“Có chuyện nói mau, anh mày đang bận đi dạo! Con trai chú khỏe, đang ở trong vườn hái trái cây, khà khà, vui quên trời quên đất luôn!” Lão Mã cười đến là gian trá.

“Anh!” Tần Ly cào tường. Tiểu Mãn, Tiểu Mãn, con là đồ bất hiếu…

“Chuyện gì?” Lão Mã giật nảy mình, tóc gáy dựng đứng. Làm anh em vài chục năm, chỉ nghe thằng nhóc này gọi tiếng “anh” một lần duy nhất, là khi nó hấp hối. Một tiếng “anh”, gọi khiến anh đứt từng khúc ruột. Lần này, lại là thế nào…

“Hôm nay có người bảo thích em!” Tần Ly ngồi chồm hỗm trên sàn nhà, nhớ tới Mục Triết Viễn, rầu rĩ, “Là nam.”

“Thì…” Lão Mã suýt nữa văng cả điện thoại ra, ho khan nửa ngày mới tìm lại được giọng mình, “Ừ, biết rồi, à ừm, bọn anh đã có chuẩn bị tâm lý, đừng nói là đàn ông, dù ngày nào đó chú mang về một con tinh tinh, bọn anh cũng tung hoa chúc mừng, thầy cô cũng thế.”

Tần Ly không nói gì.

“Trước chưa nói với chú, hồi thầy cô còn sống đã tuyệt vọng về chuyện hôn nhân của chú. Một người tới ba chục tuổi đầu mà chưa một lần rung động, không nói rung động, đến quan tâm hơn bình thường một chút cũng chẳng có, cả nam cả nữ. Lúc đầu thầy lo chú yêu mẹ quá, sau lại lo chú thích đàn ông, cuối cùng phát hiện căn bản chú chẳng có tình cảm. Cho nên, chỉ cần chú muốn tìm một ai đó, là loại người gì cũng được, họ đều không phản đối.” Lão Mã nghiêm trang hiếm thấy, trong lòng nhịn không được cười khổ, người tiểu sư đệ này ngày ấy khiến sư phụ sư mẫu trăn trở đau lòng rất lâu.

“Ừ, em biết rồi.” Tần Ly mỉm cười.

“Vậy nên, chúc hai đứa hạnh phúc.” Lão Mã thoả mãn gật đầu. Chỉ cần không phải cô đơn suốt đời, thế nào cũng được. Đây là tâm nguyện của sư phụ sư mẫu, cũng là tâm nguyện của anh.

“Cảm ơn, nhưng mà em không có cảm giác gì với cậu ta, em chỉ có chuyện muốn hỏi anh thôi.” Tần Ly nói.

“Nói.”

“Anh nói xem có phải trường chúng ta mỹ nữ nhiều như mây không? Ngành Trung văn có phải hoa đào nở khắp nơi không? Sư đệ anh bộ dáng không tệ, học vấn cũng khá, sao không có ai thích em? Sống lâu như vậy, đến một mẩu thư tình em cũng chưa từng được nhận!” Tần Ly ghen tị. Ngay cả loại như ông cũng có sư tử cái họ Phương kia nhất kiến chung tình bá vương ngạnh thượng cung, tôi có chỗ nào kém ông?

Lão Mã giật giật khóe miệng, không biết nên trả lời ra sao, suy nghĩ thật lâu mới tìm ra được lý do.

“Nhớ phòng sách của chú không, cả một gian bốn buồng ngủ ba sảnh chú cho san tường ấy, thỉnh thoảng anh mang sinh viên lớp mình tới đó. Có lần anh dẫn một lớp chừng bốn chục đứa về, hôm đó chú cũng ở nhà, đang ngồi ở ban công chơi đàn. Chú cũng biết chú mỗi lần chơi đàn đều rất chuyên tâm, không phát hiện đằng sau thêm một đống khán giả. Anh nói chú biết, lần đó đám nhóc kia bị chú trấn trụ luôn, hơn bốn chục đứa từ lúc anh mở cửa đi vào liền ngây ra cả đám, không dám nói năng gì, cứ ngây người ra nhìn, hệt như đống tượng gỗ.” Lão Mã nhớ tới cảnh tượng năm ấy, khe khẽ cười, “Nghe xong mấy khúc, cả đám lại rón ra rón rén xếp hàng đi ra ngoài, sợ quấy rầy đến chú, đến thở mạnh cũng không dám.”

“Thế hử? Thì có vấn đề gì?” Tần Ly không hiểu, anh chẳng có chút ấn tượng nào với việc này.

“Đương nhiên là có. Lúc ấy có người quay lại cảnh đó, post lên diễn đàn khoa. Trước đó còn có mấy người lòng vòng muốn xin anh ít thông tin về chú, sau đó thì lặn mất tăm.” Lão Mã cười đến đểu, “Tiểu Ly, muốn hấp dẫn con gái, tối thiểu phải như một người sống. Mà chú thì, trông chẳng khác nào món đồ cổ, đứng xa xa ngắm thì được nhưng làm gì có cô nào tình nguyện đi yêu đương với đồ cổ chứ, đấy là thứ nhìn được mà không ăn được.”

Biết ngay cái miệng lão Mã chẳng bao giờ nhổ ra được cái gì hay ho, Tần Ly tức giận quyết định tắt máy thật nhanh. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không cam lòng bèn gọi tới, “Nhanh chóng đem con tôi về đây đi! Còn nữa, táo với lê thơm ở nhà nhớ mang ra đây càng nhiều càng tốt! Cả ngô cuối mùa nhà em gái lớn trồng sau núi nữa, thời điểm này ăn là thơm nhất.”

Lão Mã đặt điện thoại xuống, cười khẽ, tiểu sư đệ như bây giờ mới tốt, nhìn được sờ được, giống người.

.

Trong ghế lô, Mục Triết Viễn say mèm, trước khi gục ngã nói một câu, “Để biểu lộ quyết tâm, tôi kể hết quá khứ của mình, kết quả anh ta nói: ‘Xin lỗi, tôi mắc chứng ưa sạch sẽ’, ha ha… báo ứng…”

Quá khứ của Mục Triết Viễn, Tô Bạch rất rõ ràng, cho nên ban đầu mới kiên quyết ngăn cản, hiện tại, nếm mùi đau khổ rồi đi! Có điều người này đúng là cần bị một vố như vậy, nếu không cả đời cũng không hiểu cái gì gọi là nghiêm túc. Thật may, bạn trai cũ (n-2) của cậu ta đã có mặt, nếu không anh cũng chẳng có kiên nhẫn lo cho con ma men này.

“Cậu ta không sao.” Tô Bạch về nhà, thấy chủ quán có vẻ không yên tâm, tưởng đang lo lắng cho Mục Triết Viễn bèn nhanh chóng giải thích.

“À, thế thì tốt.” Tần Ly gật đầu, tiếp tục phiền não. Bộ dáng của Trình Lâm này không bằng anh trước đây, vì sao lại có người thích nhỉ? Trình Lâm còn chưa học xong cấp ba, chỉ mới thi lấy được chứng chỉ văn hóa, ngay cả phòng thi cao đẳng đại học cũng chưa từng bước vào, Mục Triết Viễn là một luật sư có tiếng, có bằng thạc sĩ luật học, xem thế nào cũng chẳng có điểm gì chung mà!

“Anh không sao chứ?” Tô Bạch nghi ngờ, chủ quán dường như thật sự phiền não…

“Không việc gì đâu. Phải rồi, chiều mai Tiểu Mãn về tới đây, anh có rảnh thì chở tôi đi một chuyến, lão Mã mang cho rất nhiều đặc sản ở quê!” Tần Ly nhanh chóng tóm phu khuân vác.

“Không thành vấn đề.” Nghĩ tới nhóc con đáng yêu kia, Tô Bạch mỉm cười. Hai ngày không gặp cũng thấy nhớ nhớ.

Tiếng mở cửa vang lên, hai người đồng loạt quay lại, thấy một người đứng ở cửa, sắc mặt không vui, tay còn cầm chìa khóa, là Tô lão đại.

“Anh, sao anh lại tới đây? Sao không gọi cho em ra đón?” Tô Bạch nhanh chóng bắt chuyện, trong lòng thấy bất an, không biết ai chọc tới vị này rồi?

Nhận được ánh mắt bất thiện phóng tới, Tần Ly nhướng mày, nhằm vào mình?


 

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰