Quán cơm nhỏ – Chương 9 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 9 [2] –

Typer: Cực Phẩm

“Một mình?”

Bóng tối trùm xuống trước mắt, bên cạnh thêm một người, âm thanh nghe rất êm tai. Bị bắt chuyện rồi! Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Tần Ly.

“Không, tôi đang đợi bạn.” Tần Ly chỉ cái ly bên cạnh, mỉm cười trả lời. Ừm, một cậu đẹp trai, chừng ba mươi tuổi, ngũ quan sắc nét, ánh mắt mạnh mẽ, trông có vẻ không dễ đuổi, kiểu người như anh trai Tô Bạch vậy.

Cậu đẹp trai không để ý, đổi sang ngồi vào bên kia, búng tay, “Như cũ, cho quý ông cạnh tôi một ly Screwdriver (1).”

(1) Screwdriver nguyên gốc là thứ đồ uống hỗn hợp gồm Vodka và nước cam tươi. Từ Screwdriver trong tiếng anh còn là cái ốc vít.

“Cậu có thể gọi tôi là Mike.” Đẹp trai tự giới thiệu.

Tần Ly nhìn ly chất lỏng chẳng biết là ốc hay vít gì đó, không còn gì để nói. Bị bắt chuyện, bị bắt chuyện rồi…

“Cảm ơn, tôi không uống rượu.” Tần Ly đứng dậy định chạy lấy người, bỗng nhiên thấy tay bị kéo lại. Đang định giật ra, anh lại bắt gặp một màn không tưởng nổi.

Cách đó không xa, có hai người đàn ông đang hôn nhau, một trong đó là người quen, Mục Triết Viễn.

Tần Ly cả kinh, phản ứng đầu tiên là quay lại tìm Tô Bạch. Nếu cảnh này để Tô Bạch thấy thì to chuyện rồi, không còn đơn giản là xem kịch vui nữa. Cậu Mục Triết Viễn này cũng thật là, dù có mâu thuẫn với Tô Bạch thì cũng không thể ngoại… A! Lẽ nào hai người bọn họ đã bí mật chia tay? Chậc chậc, vậy thì cậu Mục này tìm người mới cũng nhanh quá đấy.

Tần Ly còn đang mải tặc lưỡi, bỗng dưng cảm thấy cổ tay đau nhói, lúc này mới chợt nhớ ra mình đang bị quấy rầy.

“Này anh, xin buông tay bạn tôi ra.” Tô Bạch một tay nắm vai Tần Ly, một tay cố sức đẩy cái móng vuốt mất nết đang giữ chặt cổ tay chủ quán. Luật sư Tô vừa trở về liền chứng kiến cảnh ông chủ bị người ta lân la tới gần, nhớ tới lực sát thương của vị này liền vội tới cứu người trong cơn nước lửa. Đừng hiểu lầm, người Tô Bạch muốn cứu là người lạ mặt kia, cũng là cứu chính mình. Chủ quán đâu phải người có thể chịu thua thiệt, chị gái cầm chảo phang bể đầu người ta, em trai có thể tử tế đến đâu? Không phải sao, nắm tay của chủ quán đang siết lại rồi kìa, mình mà đến chậm chút nữa khéo xảy ra án mạng như chơi, vậy thì anh danh một đời mình sẽ sớm bay về nơi xa lắm.

“Đây là người cậu đang đợi? Trông không được tốt lắm nhỉ, cậu có muốn cân nhắc chọn tôi thử xem không?” Mike đẹp trai cố tình chắn trước hai người.

Tô Bạch nổi giận. Cái gì gọi là “không được tốt lắm”? Anh chính là đứa con đẹp trai nhất nhà họ Tô, là luật sư đẹp trai nhất văn phòng luật bọn anh. Sau đó, Tô Bạch rất nhanh được một câu nói chữa khỏi trái tim tổn thương.

“Anh ta đẹp trai hơn anh, nhân phẩm cũng tốt hơn.” Tần Ly nói. Anh chàng Tô Bạch này tuy mắt nhỏ mặt trắng giống Tào Tháo, tính tình lại gian trá âm hiểm nhưng tổng thể mà nói thì cũng không tệ, biết làm việc, lại kiếm được tiền, bộ dáng cũng tàm tạm. Nhất là, người ta vừa thất tình, nên nói vài câu hay ho an ủi một phen…

Tô Bạch hí hửng, chỉ thiếu điều đắc ý phe phẩy cái đuôi. Có thể được chủ quán khen một câu thật không dễ dàng…

Mike đẹp trai đã sớm đứng hình. Chúng ta mới gặp lần đầu, cậu làm sao mà biết nhân phẩm của tôi không tốt, anh ta chỉ mời cậu uống sô-đa, tôi mời cậu uống Screwdriver đắt hơn nhiều mà, đàn ông ki bo nhỏ mọn như vậy có chỗ nào hay, còn nữa, tôi mới là người đẹp trai hơn chứ…

“Đi thôi, đừng mất thời gian dài dòng với người lạ làm gì.” Tô Bạch nắm vai Tần Ly đi ra cửa, nụ cười trên mặt muốn che cũng không che được.

“Được.” Tần Ly dùng hai ngón tay nhón cái tay Tô Bạch ném ra, phủi phủi nhẹ vai mình.

Tô Bạch âm thầm lườm một cái trong lòng, chủ quán, quả thật… cá tính…

Đi được mấy bước, thấy xa xa, Mục Triết Viễn đang bị người ta đè lên ghế mà hôn, Tô Bạch càng vui vẻ. Anh nhận ra người nọ, đó là bạn trai cũ thứ (n-2) của Mục Triết Viễn, nhìn nhỏ nhắn xinh xắn nhưng là một cao thủ quyền anh, có mười Mục Triết Viễn chụm vào một chỗ cũng không phải đối thủ của cậu ta.

Thấy sắc mặt Tô Bạch biến đổi cổ quái, hướng ánh mắt theo đường nhìn anh ta gặp cảnh hai người bên kia còn đang ôm hôn, Tần Ly nháy nháy mắt, thật lâu mới rặn ra một câu, “Phương trời nào chẳng có hoa thơm cỏ ngọt.” Trời ạ, ai biết phải an ủi người thất tình như thế nào đâu!

Mục Triết Viễn cũng nhìn thấy chủ quán, quýnh lên, liều mạng cựa ra, vọt tới trước mặt Tần Ly.

“Đừng, đừng hiểu lầm, tôi bị ép buộc, hãy, hãy tin tôi, tôi chỉ thích mình anh!” Mục Triết Viễn hổn hển thở, sắc mặt tái nhợt, quần áo xộc xệch, một câu bị cắt thành nhiều đoạn.

Tần Ly không xem vẻ mặt của Tô Bạch sau lưng mình, chỉ nghiêng đầu qua một bên, yên lặng không nói. Người này mặt dày quá rồi, đã ngoại tình bị bắt quả tang còn dám nói như vậy, chẳng lẽ ăn chắc Tô Bạch tốt tính cả tin sao?

Thấy Tô Bạch không nói gì, Tần Ly cuống lên, chuồn thôi, bầu không khí ở đây không ổn lắm.

“Tô Bạch, anh có phải đàn ông không đấy, dứt khoát cái coi? Mục Triết Viễn đang tỏ tình với anh kìa, nhận hay không thì nói một câu, tôi đang muốn về nhà đây!” Tần Ly kéo Tô Bạch qua cho hai vị luật sư đối diện nhau.

“Tôi tỏ tình với anh ta hồi nào?” Mục Triết Viễn như bị sét đánh trúng, trừng mắt nhìn thủ trưởng bị người ta đẩy đến sát rạt mặt mình luôn.

“Chẳng phải hai người đang hẹn hò sao? Hay là chia tay rồi?” Tần Ly nhìn Mục Triết Viễn.

Bị thiên lôi đánh cảm giác thế nào? Hỏi Mục Triết Viễn sẽ biết liền.

Theo gió bay đi trông thế nào? Nhìn Tô Bạch thấy ngay.

“Này, cậu, ra đây, cho tôi một đâm!” Mục Triết Viễn nhìn Tần Ly một lúc, quay lại nói với bạn trai cũ thứ (n-2) mà mình vừa tránh như rắn rết.

“Là anh nói đấy nhé.” Bạn trai cũ (n-2) bươc tới, mím môi cười, rạng rỡ như hoa xuân, sau đó vung lên một quyền, Mục Triết Viễn đo đất.

Tần Ly hít một hơi lạnh, mạnh như vậy, Mục Triết Viễn chắc hôn mê rồi.

“Xin chào, tôi là Triển Vân, hân hạnh được biết anh. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy A Viễn bị đánh thành như vậy đấy, cảm ơn anh!” Bạn trai cũ (n-2) Triển Vân chủ động bắt tay Tần Ly.

“Xin chào, tôi là Trình Lâm.” Tần Ly trả lời theo phản xạ, mặc cho tay bị người ta lắc lắc. Đúng là cường, cường nhân!

“Hẹn gặp lại!” Triển Vân khom lưng nhấc Mục Triết Viễn lên vai, khiêng ra cửa.

Tần Ly chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, kiểu khiêng người này trông quen ghê, hình như đúng là kiểu mình khiêng Tiểu Mãn hàng ngày…

Quay sang lại gặp tượng đá Tô Bạch, Tần Ly hơi mất tự nhiên, hình như mình hiểu lầm cái gì thì phải. Xua xua tay trước mặt tượng, không phản ứng. Gọi tên, không phản ứng. Tần Ly 囧, đành lôi người này về, may mà vẫn còn biết đi theo.

Đầu Tô Bạch đã loạn thành một đống. Một thanh niên thẳng đến không thể thẳng hơn đột nhiên bị người chụp mũ đồng tính luyến, mà đối tượng lại còn là một tên cặn bã đến tận tủy, có thể khiến người ta hậm hực đến cỡ nào?

“Này, này, anh nghe tôi nói đã, tôi với cái tên họ Mục kia không có quan hệ gì với nhau hết á!” Tô Bạch nắm lại cái tay đang lôi mình đi, vội vội vàng vàng giải thích.

“Phải phải phải, hai người không có quan hệ gì.” Tần Ly cũng vội gật đầu, “Buông tay ra nào, chúng ta về đến nhà rồi, tôi muốn mở cửa.”

Nghe được ba chữ “về đến nhà”, Tô Bạch sửng sốt, lúc này mới sực tỉnh, đồng thời phát hiện suốt dọc đường mình vẫn lôi tay người ta. Bất ngờ hơn cả là chủ quán mắc bệnh sạch sẽ lại không chê bẩn, buông tay rồi không đi tìm thứ gì đó để lau tay…

Còn về chuyện chủ quán vì sao mà hiểu lầm, Tô Bạch cũng không thể hiểu được, cho dù đã kiểm điểm lại một lượt mọi chuyện từ khi quen chủ quán tới nay mà vẫn chẳng thấy có chỗ nào có thể khiến người khác hiểu lầm. Nhất là hành động lấy lòng lộ liễu của Mục Triết Viễn mà anh ta cũng có thể ủn lên người khác, người này, nên nói là trì độn hay quá trì độn nhỉ? Thích phải người như vậy, Mục Triết Viễn, cho cậu một phút mặc niệm.

Rửa sạch hiềm nghi đoạn tụ, Tô Bạch hoan hỉ vô cùng, thật muốn xem phản ứng của Mục Triết Viễn quá…

Nói tới luật sư Tô, đây là một cậu bé đơn thuần đến không thể đơn thuần hơn, dưới sự dung túng của cha mẹ và anh trai, từ nhỏ tới lớn sinh hoạt học tập công tác đều thuận lợi, tuy công việc luật sư khiến anh ta chứng kiến nhiều mặt của xã hội nhưng không có nghĩa là anh ta đã trải qua. Nghiêm ngặt mà nói, sức đề kháng đối với những đả kích bên ngoài của tên này cực yếu so với Mục Triết Viễn.

Điểm này cũng giống hệt Tần Ly. Hơn ba chục năm kiếp trước của Tần Ly cũng xuôi chèo mát mái, chuyện ngoài ý muốn lớn nhất là đùng một cái đi đời nhà ma, sống lại, có con trai, phải kiếm tiền nuôi gia đình…

.

Hôn mê tỉnh lại, Mục Triết Viễn bi phẫn không thôi, ôm gối bông nện vào trán mình.

“Dùng cái này cho có lực này, gối đấy ruột toàn bông, đập không đau được.” Triển Vân tử tế chìa ra một cái chặn giấy thủy tình.

Mục Triết Viễn càng bi thương hơn. Anh còn chưa muốn chết đâu!

“Đây là lần đầu tiên tôi nghiêm túc vậy mà, tôi thật sự muốn tìm một người để ổn định cuộc sống mà!” Mục Triết Viễn bắt đầu than thở, thấy Triển Vân định nói liền xua xua tay, “Nghe thôi, không được chen mồm.”

Triển Vân bĩu môi, không lên tiếng.

“Tôi đã cố gắng lấy lòng một người, cố gắng theo đuổi một người như vậy, thế mà anh ta lại gán đôi cho tôi với con hồ ly họ Tô kia!”

“Mắt tôi nào có kém như vậy chứ! Thật là thất bại, từ năm mười sáu tuổi ngang dọc giới mỹ nam đến nay, lần đầu thất bại như vậy! Đời sao mà u ám thế chứ!”

“Cậu không biết ông chủ quán là người thích hợp đến thế nào đâu, cứ như đo ni đóng riêng cho tôi ấy, nhưng mà sao lại không thích tôi cơ chứ, sao không nhìn ra được tôi đang theo đuổi anh ta?”

“Tôi đã bày tỏ rõ ràng như vậy mà! Không, tôi không buông tay đâu, tuyệt không!”

Mục Triết Viễn lăn lộn trên giường một trận, tỉnh táo lại liền vọt lên định xông ra chiến trường, song còn chưa kịp ngồi vững đã bị người ta ấn trở lại giường.

“Nói xong chưa?” Triển Vân tủm tỉm cười nhìn bạn trai thứ cũ (n-2) đang không ngừng giãy giụa.

“Xong rồi. Bỏ tay ra, tôi phải đi ngay, không thì tên họ Tô kia làm hỏng chuyện của tôi mất!” Mục Triết Viễn giãy vài cái không được, thấy quần áo bị bóc dần đi bắt đầu nóng nảy, “Buông ra, khốn kiếp cậu muốn làm gì?”

“Ngoan nào, đừng quậy nữa!” Động tác trên tay Triển Vân càng nhanh nhẹn hơn.

“Đừng lại đây, cậu, cậu đừng có tới đây…” Mục Triết Viễn ôm ngực, kinh hãi lùi về sau.

.

Vòng vo vài lượt, Tần Ly vẫn không hiểu. Nếu không phải Mục Triết Viễn đang hẹn hò với Tô Bạch sao lúc ấy lại bày tỏ vói cậu ta? À, hiểu rồi, chắc là để thoát khỏi cậu xinh trai Triển Vân kia nên mới tìm một lá chắn! Nhưng mà luật sư Tô phối hợp không được tốt lắm, còn làm hại Mục Triết Viễn bị người ta khiêng đi. Nghĩ như vậy, Tần Ly nhìn về phía Tô Bạch, ánh mắt hơi tỏ ý khiển trách.

Tô Bạch sao không hiểu chủ quán đang nghĩ gì, song lại không tiện nói thẳng ra, đành phải âm thầm rớt một giọt lệ thương cảm cho cấp dưới của mình. Người trì độn, thì nên cứ tiếp tục duy trì đi, thế này mới có kịch hay mà xem.

Nháo nhào tới nửa đêm, thôi, tắm một cái rồi ngủ đi, quan tâm gì tới chuyện bọn họ đoạn hay không đoạn tụ hoặc là đoạn với ai! Đã quen ôm Tiểu Mãn ngủ, đột nhiên tối nay trống trơn trong lòng, Tần Ly không thể thích ứng.

Tô Bạch cũng không ngủ được, trong đầu toàn là điệu cười mỉa của chủ quán, cùng với xúc cảm lành lạnh của ngón tay người kia khi anh ta bóp bóp bụng mình.

Thời gian lui lại một chút. Chủ quán đi tắm, phát hiện bình nước nóng hỏng, đành sang tắm nhờ phòng Tô Bạch. Lúc đó Tô Bạch vừa tắm xong, đang chuẩn bị đi ngủ, toàn thân chỉ còn mỗi cái quần lót. Tần Ly nhìn cái bụng sáu múi của mình, lại nhìn cái khối hơi hơi phình ra kia của Tô Bạch, nhớ tới cái bụng bia đã hiện hình của lão Mã, nhất thời nóng đầu liền thò tay qua sờ. Sờ thấy xúc cảm không tệ, lại nhéo nhéo, búng một cái…

Sau đó, Tần Ly thỏa mãn, tắm rửa xong vô tư về phòng. Tô Bạch, giải trừ trạng thái hóa đá, mất ngủ. Đây là, bị người ta khinh bỉ sao? Hẳn cũng xem như bị quấy rối, nhỉ?

Sáng hôm sau, Tô Bạch rời giường, tự hấp lại mấy cái bánh bao, tiêu diệt xong liền thẳng đường tới phòng thể hình, đến lúc nên tiêu hủy mỡ bụng rồi. Tô Bạch thấy mình rất oan ức, dạo này đâu có ăn nhiều đâu!

Chạy bộ, gập người, bơi, tiêu hao cả buổi ở phòng thể hình tới trưa mới mồ hôi đầm đìa về nhà. Vừa vào qua cửa, Tô Bạch đã tắc họng.

Giữa phòng khách, Mục Triết Viễn đang đứng nói gì đó, chủ quán ngồi trên ghế, vẻ mặt không sao tin nổi.

“Người anh em, đi uống vài chén với tôi đi!” Thấy Tô Bạch vào nhà, Mục Triết Viễn chán chường nói.

Tô Bạch há hốc mồm, nhìn sắc mặt bạn thân, gật gật đầu không nói gì, về phòng thay đồ liền đi ra.

/Hết chương 9/


Screwdriver