Quán cơm nhỏ – Chương 9 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 9 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Tần Ly bị bỏ rơi rồi.

Chẳng qua có thời gian rảnh nên đưa con tới sân chơi, đúng lúc ấy cả nhà lão Mã ập tới tập kích, vì vậy hai nhà cùng nhau dạo chơi. Nhưng mà, lão Mã có một cậu con trai tám tuổi, không đáng yêu như Tiểu Mãn, không hiểu chuyện như Tiểu Mãn, cũng không xinh xắn như Tiểu Mãn…

… Cho nên, Tần Ly rất hoài nghi mắt thẩm mỹ của con mình. Nếu không thì sao Tiểu Mãn lại lăn cùng một chỗ với thằng nhóc Mã Hiểu Thiên chơi rất là thân thiết, sau lại bịn rịn không muốn chia tay để cuối cùng bị bắt cóc chứ!

Lão Mã định về thăm quê, đi ngang qua nên ghé thăm tiểu sư đệ, kết quả xách theo một nhóc con bổ sung hành trang về nhà. Đương nhiên, chỉ cần là chuyện có thể khiến tiểu sư đệ khó chịu, vợ chồng họ nhất định tận tâm mà làm.

Tiểu Mãn không có nhiều bạn chơi, ngoại trừ nhà trẻ, về đến nhà chỉ có ba ba. Lần này gặp một anh bé, anh bé trò gì cũng biết, thế là nhóc con ngốc nghếch thoáng cái bị câu đi, không cần suy nghĩ nhiều liền chạy theo người ta về nông thôn, bỏ rơi cha mình.

Tối đó tiễn con yêu cùng nhà lão Mã đi rồi, Tần Ly về nhà, lòng khổ sở không thôi. Mới chơi cùng nhau có một ngày mà nỡ quẳng ba ba sang một bên, thằng nhóc Mã Hiểu Thiên này thực đáng ghét! Một thằng nhóc đáng ghét như vậy, sao hồi trước mình lại thích nó thế nhỉ? Thôi thôi, dù sao cũng chỉ có hai ngày, hai ngày ấy mà, nhanh lắm.

Gặp được khách trọ đã mất hút cả ngày, Tô Bạch ngạc nhiên lắm. Bộ dáng chủ quán thất hồn lạc phách như vậy, Tô Bạch lần đầu tiên thấy, còn nhóc con lúc nào cũng như cái đuôi dính phía sau chủ quán đâu rồi?

“Đừng tìm làm gì, Tiểu Mãn về quê với nhà lão Mã rồi.” Bắt gặp ánh mắt hồ nghi của Tô Bạch, Tần Ly uể oải nói một câu rồi bỏ về phòng.

Tô Bạch hết chỗ nói rồi. Nếu biết trước chủ quán đến tối mới về thì ăn cho no đã, bữa trưa bữa tối của mình đều qua loa cho xong, cứ tưởng sẽ có bữa khuya, xem ra phải tự mình xung trận rồi.

Úp một bát mì thịt bò, xì xụp húp sạch, nhìn cửa phòng chủ quán vẫn đóng chặt, luật sư Tô đột nhiên cảm thấy mình thật đáng thương.

Thế nhưng, điều càng đáng thương còn ở đằng sau cơ.

Sáng hôm sau, bàn ăn trống không, nhà bếp lạnh ngắt. Bữa sáng không có, chủ quán còn hỏi gần đây có chỗ nào bán điểm tâm không!

Bữa sáng là do Tô Bạch mua về. Sữa đậu nành, bánh rán, quẩy nóng, đại khái lót dạ. Thôi thì, chủ quán không có tâm trạng vào bếp, mình cũng thông cảm chút trưa nay có thể được ăn món ngon!

Con yêu không có nhà, làm gì cũng không có hứng. Buổi sáng lột ga và vỏ chăn đi giặt, dọn dẹp xong xuôi đã tới mười một giờ, Tần Ly quay sang thấy chủ nhà cứ lấm lét dòm qua bên này bèn đưa di động qua, “Anh có số của quán cơm hộp nào không?”

Tô Bạch lần này bị đả kích quá mạnh. Người này, con trai không có nhà thì đến ba bữa cơm cũng không muốn làm luôn sao?

“Không có.” Tô Bạch thất vọng nói.

Cơm trưa: mì trứng cà chua, một mẩu thịt cũng chẳng có, chưa nói tới không thịt, mì cũng chẳng đủ ăn luôn! Tô Bạch tàn bạo cạp sợi mì, càng lúc càng thấy bất mãn.

Ngủ cả buổi trưa, buồn bã ỉu xìu ra cửa, Tần Ly chợt thấy đại luật sư Tô hí hửng lủi tới, mắt sáng long lanh đầy trông đợi.

“Chủ quán à, cua tháng Mười là béo nhất đấy, tôi mời anh bữa cua nhé!” Tô Bạch cười híp mắt, nhớ tới sọt cua to bự anh cả gửi tới nằm trong phòng bếp lại muốn chảy nước miếng.

Sọt cua chừng ba chục con, mỗi con nặng hơn nửa cân, đúng là một ông anh lý tưởng! Anh người ta thì tặng em mình sọt cua khi vào mùa, anh mình lại đi giật con người khác, chẳng lẽ đây là do khác huyết thống? Tần Ly ghen tị nghĩ.

Nhưng mà có ăn luôn là điều vui vẻ. Thấy cua, nhớ tới trước đây mỗi khi tới mùa thu, mẹ lại làm thang bao (1) gạch cua, bạn Tần cũng nước miếng ròng ròng.

(1) Thang bao: một loại bánh bao lớn, nhân có súp, là món ăn của Dương Châu.

Tần Ly tỉ mỉ chọn những thứ cần mua, Tô Bạch vui vẻ đẩy xe phía sau, tràn đầy mong đợi bữa tối thịnh soạn với mâm cua bự.

“Mua bì làm gì thế?” Tô Bạch nhấc miếng bì mới lột, nhìn lớp da chưa cạo sạch lông, lộ vẻ ghét bỏ.

“Làm bì lợn đông lạnh.” Tần Ly trả lời, bước về khu gia cầm sống.

“Ngon không?” Tô Bạch nổi hứng.

“Làm thang bao cần cái đó.” Tần Ly không còn gì để nói, rất nhanh chọn được một con gà mái chỉ chờ xử lý.

“Tối ăn gà nữa à? Sao không chọn con mập một chút, con này gầy quá.” Tô Bạch ra sức kiến nghị ông chủ quán chọn con gà mập mạp hơn bên cạnh.

“Bên đấy là gà thịt, tôi chọn gà mái già để hầm canh.” Tần Ly lườm Tô Bạch một cái, thêm câu nữa, “Làm thang bao cần dùng.”

“Ái chà, làm thang bao cần nhiều thứ thế à!” Tô Bạch tặc lưỡi.

“Làm thang bao rất phức tạp, cũng rất mất thời gian.” Nghĩ đến những bước vụn vặt, Tần Ly cũng khẽ nhíu mày. Nhưng thôi, dù sao thì con yêu vắng nhà, cũng chẳng có việc gì làm.

Về đến nhà, Tần Ly xử lý cua và gà, Tô Bạch bị sai đi xử lý bì lợn. Cua lên lồng hấp, gà cũng bị chặt miếng cho vào nồi hầm, Tô Bạch vẫn còn đang loay hoay với miếng bì. Đôi tay của đại luật sư Tô, ngoại trừ cầm bút máy đúng là chưa từng làm việc gì có độ khó cao như vậy.

Vì món thang bao buổi tối, Tần Ly đành tiếp nhận công việc của Tô Bạch, xử lý bì lợn. Tô Bạch tằng hắng một cái, kéo ghế ngồi ở cửa phòng bếp làm khán giả.

Tần Ly trố mắt, người này thừa cơm hả?

Gà mái vẫn ninh trong nồi, Tần Ly bật bếp chưng gạch cua. Lồng cua vừa mở, mũi bạn Tô nọ đã ngọ nguậy, tay cũng ngọ nguậy. Nhìn cái bàn trà cùng nguyên bộ dụng cụ ăn cua bị nhấc tới cửa bếp, Tần Ly không còn gì để nói, đành chọn hai con lớn nhất và bát dấm gừng đưa qua.

“Cùng ăn cho vui!” Tô Bạch lại kéo thêm cái ghế nữa.

Hai cái ghế rất thấp, Tần Ly mua cho Tiểu Mãn, vừa vặn thích hợp với độ cao của bàn trà, nhưng hai người lớn ngồi cứ có cảm giác như đang ngồi trên băng ghế ở tiểu học ấy. Có điều, bộ dáng luật sư Tô trông rất được, ngồi kiểu nào phong độ cũng không giảm sút.

Đã lâu chưa ăn cua, Tần Ly không khách khí, song, nhìn bộ dụng cụ trên tay Tô Bạch, anh vẫn không biết nên nói gì. Tần Ly chẳng cần chú ý nhiều như vậy, chỉ cần đôi đũa, cái thìa với cây tăm liền thuận lợi giải quyết một con cua, ngay cả tay cũng chưa bẩn, khiến cho Tô Bạch tròn mắt, quá chuyên nghiệp! Kiểu ăn chuyên nghiệp như vậy, đúng là của một anh nông dân nghèo sao? Tô Bạch cúi đầu, tiếp tục đối phó với cái càng cua trong tay.

“Không tặng vài con cho Mục Triết Viễn à?” Nhớ tới anh chàng luật sư đã mấy ngày không thấy đâu, Tần Ly tử tế nhắc nhở. Hai người này chẳng lẽ vẫn còn chưa làm hòa? Chỉ hy vọng họ Mục kia không xem mình là người thứ ba.

Tô Bạch hơi sững người. Quan tâm như vậy, lẽ nào chủ quán cũng có ý đó?

“Không cần, anh ta không có nhà, mai mới về cơ.” Tô Bạch bỏ cái càng đã xử lý xong xuống, cầm cái kia lên. Càng cua ngon, ăn cũng rất khó, không hiểu chủ quán làm thế nào, chỉ lấy tăm chọc vài cái là đặt lên mép húp sạch sẽ được.

Tần Ly ăn xong, quay vào bếp tiếp tục chưng gạch cua. Thì ra nửa kia đi vắng, thảo nào chủ nhà cả ngày nay cứ ủ dột, chẳng chút tinh thần!

Nồi canh gà đã ninh vài giờ, cả căn phòng đều tràn ngập hương thơm, khiến cho đại luật sư vừa tiêu diệt nguyên một con cua bự lại thấy bụng cồn cào.

“Đến phụ một tay!” Tần Ly quay sang chủ nhà đang cầm tách trà, vẻ mặt hưởng thụ ngồi ngoài kia, ngoắc tay.

“Có gì cần tôi giúp?” Tô Bạch cấp tốc tiến nhập trạng thái chiến đấu.

“Thái bì lợn.” Tần Ly chỉ miếng bì đã nguội trên thớt, “Nhà không có máy xay thịt nên phải băm tay, đương nhiên là băm tay ngon hơn xay đấy. Càng nhỏ càng tốt, cái này chắc làm được nhỉ?”

“Không thành vấn đề!” Tô Bạch cam đoan. Thái bì lợn thôi mà, quá đơn giản.

“Vậy anh làm đi, xong thì gọi tôi nhé.” Tần Ly đổ canh gà sang hộp đựng, rửa tay, về phòng nghỉ.

“Tôi xong rồi!” Tô Bạch xoa xoa cánh tay đau nhức, gõ cửa phòng Tần Ly.

“Tốt, vất vả cho anh!” Tần Ly nhìn đống bùn sinh ra từ bì lợn, mí mắt giật giật, người này quả nhiên nghe lời ghê, đúng là “càng nhỏ càng tốt” nhỉ!

Rót canh gà vào nồi, thêm bì lợn, đun nhỏ, khoảng một giờ sau vớt ra làm lạnh, món bì lợn đông lạnh hoàn tất.

Đến khi một vỉ thang bao ngồi vào lồng hấp thì trời đã tối, Tô Bạch thở phào một hơi, “Cái này làm phiền phức thật!”

“Một lần làm thang bao mất mấy giờ đồng hồ, ăn chỉ mất mấy phút. Không đáng, cực quá, lần sau chúng ta ra ngoài ăn cho nhanh!” Tô Bạch bảo.

“Được.” Tần Ly cười cười, lấy bát gắp một thang bao cho Tô Bạch ăn thử.

Thấy Tô Bạch lấy ở đâu đó ra cái ống hút, Tần Ly lần thứ hai bó tay. Người này, thật đúng là cầu kỳ lắm chuyện!

Ống hút là “mượn” từ hộp sữa của Tiểu Mãn, tuy hơi nhỏ nhưng vẫn dùng được. Tô Bạch mỉm cười, rất thỏa mãn nhìn bánh bao chính tay mình làm.

Tần Ly chẳng cần ống hút, cắn một miếng nhỏ rồi thổi nguội chút, hút canh trong nhân. Tô Bạch liếc nhìn động tác của Tần Ly, rất ưu nhã, dù không dùng ống hút cũng không làm rớt canh ra ngoài hay bị nóng, tựa như lúc ăn cua vậy, nhanh chóng lại đơn giản, sạch sẽ. Vị chủ quán này, dường như có điểm gì đó khiến người ta không thể nhìn rõ, tác phong và thân phận không hợp nhau lắm.

Tô Bạch ăn rất chuyên tâm. Không phải là thang bao ngon đến không ngẩng đầu nổi mà vì đây là thành phẩm có mình góp một tay làm nên, bì lợn là chính tay anh thái đấy nhé! Ăn uống no đủ, Tô Bạch về phòng nhấc điện thoại khoe khoang với anh mình, không biết đầu dây bên kia Tô lão đại tức xì khói. Dám sai em trai tôi làm việc, muốn chết à! Mà lão tam cũng thật là, có phải thiếu tiền đâu mà cho thuê nhà cơ chứ, bạ đâu cũng vơ người về nhà, lại thèm ăn đòn đây mà!

Đêm dài yên tĩnh, thao thức khó ngủ. Nếu là trước đây, Tần Ly sẽ đọc sách thâu đêm, nhưng bây giờ không lẽ lấy sách tranh của Tiểu Mãn xem giết thời gian à? Còn phòng làm việc của Tô Bạch, một tủ toàn sách pháp luật, giáo sư Tần không có hứng thú tìm hiểu.

Lười biếng nằm dài trên salon bấm điều khiển TV đổi kênh liên tục, lát sau, Tô Bạch không chịu nổi nữa rồi.

“Hay là ra ngoài đi dạo một lát.” Tô Bạch mời.

“Đi đâu?” Tần Ly tiếp tục bấm.

“Thòng tập thể thao, rạp chiếu phim, đi dạo khu mua sắm, quán bar…” Tô Bạch liệt kê.

Phòng tập thể thao – Tần Ly không có hứng, trước giờ anh không thuộc loại hình ưa vận động, môn thể thao ưa thích duy nhất là tán đả, không cần bàn tới. Xem phim, anh chỉ xem phim có tính nghệ thuật, sợ người này lại chán, loại. Đi dạo khu mua sắm, có phải phụ nữ đâu mà thích mua sắm, loại tiếp. Đi bar, chà chà, trước giờ chưa từng thử qua, chẳng bằng lần này thử xem thế nào!

Thay quần áo, hai người ra cửa.

“Không ngờ nha, thì ra anh sửa sang lại một chút trông cũng được.” Tô Bạch nhìn trên nhìn dưới Tần Ly vài lượt, nhận xét.

“Quen biết lâu như vậy mà không thấy mắt anh có vấn đề gì.” Tần Ly lườm Tô Bạch một cái, hừ lạnh, “Trước đây thật có lỗi với ánh mắt của ngài.”

Tô Bạch nghẹn họng, đành huýt sáo qua chuyện, nhanh nhảu dẫn đường.

Tần Ly không trau chuốt lắm, chỉ thay một cái áo cổ đứng truyền thống màu vàng nhạt nhưng trông vẫn rất ra dáng trí thức trộn lẫn chút hương vị biếng nhác. Tô Bạch cũng cảm thấy mắt mình mù rồi, thế nào lại nhìn một ông chủ quán cơm cả ngày hun khói xông dầu lại thấy dường như rất nho nhã? Xem ra phải dành thời gian đi khám mắt thôi.

Vừa tới cửa quán bar, Tần Ly đã hối hận. Một, quá ồn. Hai, quá đông. Ba, ánh đèn quá mờ. Tất cả anh đều không thích, song cũng không thể làm Tô Bạch mất mặt, đành nối gót bước vào.

“Cho anh ta một ly sô-đa, tôi một ly…” Tô Bạch liếc nhìn Tần Ly một cái, “… một ly sô-đa. Cho hai ly sô-đa.”

Người phục vụ muốn xông tới quất khách. Hai người, ăn mặc trông cũng tươm tất, bề ngoài có vẻ không thiếu tiền, muốn uống sô-đa sao không ở nhà mà uống, chỗ chúng tôi là quán bar, quán bar không bán rượu còn được gọi là quán bar à? Khó chịu thì khó chịu nhưng mặt vẫn treo nụ cười đưa lên hai ly sô-đa.

Tô Bạch đưa Tần Ly tới ngồi ở một góc nghiêng của quầy bar, hơi quay đầu ngắm nhìn bốn phía, sau đó nhíu mày. Bar này mới mở, anh chưa tới lần nào, chỉ nghe Mục Triết Viễn nói không khí cũng được lắm. Thế nhưng, anh quên mất một điều, Mục Triết Viễn là gay, nên ở đây từng đôi từng đôi đều là nam. Và rất rõ ràng là, anh – đại luật sư Tô, là một thẳng, đưa một thẳng tới một gay bar. Trời đất ơi, đây là một sai lầm ngu xuẩn cỡ nào chứ!

“Có vẻ, chúng ta tới lộn chỗ.” Tồ Bạch lúng túng cười với Tần Ly.

“Phải đi à?” Tần Ly nhướng mày. Anh cũng vừa mói phát hiện ra, song Tô Bạch là một người đoạn tụ, tới chỗ này rất bình thường, chỉ có anh xuất hiện ở đây có hơi không thích hợp thôi!

“Phải, anh ngồi đây chờ tôi một lát, tôi đi toilet, tối nay uống hơi nhiều nước.” Tô Bạch rất hối hận vì bữa tối ăn quá nhiều thang bao. Thang bao vị nặng, dễ khát nước, kết quả uống một bụng đầy.

“Ừ.” Tần Ly tựa lưng vào ghế, xoay cái ly trong tay thưởng thức nhưng nước trong ly không uống một giọt.


Thang bao

 

 

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰