Nhập nhầm xác yêu đúng người – Chương 1

Nhập nhầm xác yêu đúng người

– Chương 1 –

Typer: Cực Phẩm

Beta: Dương Dương

Tôi đứng trước tiệm hoa do dự hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định mua một bó hồng.

Lúc tính tiền, chủ tiệm hỏi theo thói quen: “Cô mua tặng ai thế?”

Tôi nghĩ một lúc: “Cho tình cũ.”

Thật ra cũng không thể tính là “tình cũ” thật sự, cậu ta biết tôi yêu cậu ta, nhưng trước giờ vẫn không thích tôi.

“Tình cũ?” Chủ tiệm nhắc lại, “Cô định níu kéo anh ta?”

“Anh ta mẫn cảm với hoa hồng, tôi muốn hun chết anh ta!” Nhận lấy tiền thừa, tôi bỏ qua khoé miệng giật giật của chủ tiệm, hùng dũng tiến về phía khách sạn.

.

Tôi nhớ lúc trước khi theo đuổi Tiền Chấn Hựu đã từng tặng hoa cho cậu ta.

Cậu ta than thở: “Hạ Tiểu Mễ, chưa nhắc đến chuyện con gái tặng hoa hồng cho con trai là chẳng hợp lẽ thường, nhưng chẳng lẽ cậu không biết tớ bị dị ứng với hoa hồng sao?”

Tôi nói mình quả thật không biết.

Trong đầu tôi tưởng tượng ra khung cảnh lát nữa: Tôi cầm bó hoa hồng chậm rãi tiến vào khách sạn, đến trước mặt cậu ta, vẻ mặt chứa chan tình cảm sâu nặng: “Tiền Chấn Hựu, biết cậu dị ứng hoa hồng, tớ đặc biệt mua đến hun chết cậu đây!”, nói xong còn phải hỏi một cách vô cùng thật thà: “Cậu có thích không?”

Nghĩ đến cảnh cậu ta có lẽ sẽ rất choáng rất choáng, tôi đột nhiên cảm thấy vui vẻ, thế là cười tươi roi rói, cười đễn độ nước mắt cũng rơi – Đây là nước mắt hạnh phúc!

Tôi lại nghĩ đến Lư Dĩ Sương.

Lư Dĩ Sương là cô dâu của Tiền Chấn Hựu, cũng chẳng mấy khi qua lại với tôi.

Nghe nói nhà cô ấy có tiền, điều kiện rất tốt, ngoại hình cũng xinh đẹp. Mà sự thật quả đúng như thế.

Nhà Tiền Chấn Hựu cũng giàu có, hơn nữa tôi thấy cậu ấy đẹp trai, thành tích tốt, hệt như nam nhân vật chính trong tiểu thuyết bước ra vậy. Nhưng Lư Dĩ Sương lại không nghĩ thế, lúc đầu cô ấy chẳng có chút tình cảm gì vói Tiền Chấn Hựu cả.

Về phần cô ấy, tôi còn nhớ rất rõ đó là khi tôi học năm nhất đại học, Lư Dĩ Sương theo đuổi một đàn anh năm thứ tư trong trường, người ta còn chẳng thèm để ý đến cô ấy. Tôi thấy Lư Dĩ Sương thật ngốc, thế là vừa cười vừa theo đuổi Tiền Chấn Hựu, cuối cùng Tiền Chấn Hựu lại chạy theo Lư Dĩ Sương.

Chúng tôi giống như chuỗi thức ăn, có điều hướng mũi tên bị ngược mà thôi. Tôi là người xếp hạng chót, lại muốn đuổi theo “kẻ thù trời định” mà mình sợ hãi, còn Lư Dĩ Sương xếp thứ hai, lại chạy đằng sau đàn anh năm thứ tư kia.

Mãi cho đến khi tốt nghiệp cũng chẳng nghe nhắc đến cô ấy nữa.

Mà ngày thứ hai sau khi tốt nghiệp, đúng vào thời điểm tôi đang sầu não về công việc thì nhận được thiệp đỏ của Tiền Chấn Hựu, cô dâu là Lư Dĩ Sương.

Tôi nâng bó hoa, sải bước tiến về phía trước, đến đoạn qua đường, tôi vẫn còn đang thất thần nhìn dòng xe cộ qua lại, thầm nghĩ nếu mình bị đâm thì có khi được vượt thời không luôn ấy chứ… Đương nhiên, cũng chỉ là nghĩ thế, tôi đâu có to gan như vậy.

Khổ nỗi, người to gan hơn tôi thì nhiều lắm.

Bởi vậy, một chiếc xe hàng hiệu đột nhiên lấn làn, đâm thẳng vào tôi.

Tiếp theo tiếng phanh xe là tiếng hét chói tai.

Đau đớn trên người không đến mức như tưởng tượng. Nghe nói khi người ta chết đi sẽ không cảm thấy đau, hóa ra là đúng thật.

Có lẽ là vì ngay trước khi chết, tôi đột nhiên nhìn thấy rất rõ gương mặt kinh hoàng của người lái xe.

“Đến cùng tôi…”, đây là ba từ cuối cùng của tôi.

Sau đó người lái xe ngất xỉu.

Mà tôi cũng… chết rồi.

.

“Lư Dĩ Sương? Lư Dĩ Sương!” Có người đang vỗ mạnh vào mặt tôi.

Theo quy luật quái đản của tiểu thuyết, đây nhất định là nhân viên của Địa phủ, sau đó người kia sẽ nói: Thật xin lỗi, chúng tôi có chút nhầm lẫn, dương thọ của cô vẫn chưa tận, nhưng cô lại không thể trở về dương gian, chỉ đành đưa cô đến cổ đại… gì gì đó…

Nhưng mà… Lư Dĩ Sương?

Nhẽ nào tôi chết thay cho Lư Dĩ Sương?

Vậy thì không được, cho dù tôi có vượt thời không thì ít nhất cũng phải bắt cô ấy đi cùng mới đúng…

Nghĩ đến đây, tôi lập tức mở bừng mắt, nhưng người trước mặt không phải Hắc Bạch Vô Thường, cũng không phải Đầu Trâu Mặt Ngựa, càng không phải Diêm La Vương, mà là một gương mặt rất thanh tú.

Cô gái trước mặt đang nhíu mày… lại còn mặc áo phù đâu màu trắng.

“Phù, cuối cùng cậu cũng tỉnh lại rồi.” Thấy tôi mở mắt, cô gái thở phào một hơi, “Nói cậu nghỉ ngơi một chút cậu lại ngủ không thèm dậy, thật đúng là…”, nói rồi cô ta lại nhíu mày nhìn tôi, “Không lẽ tối qua Tiền Chấn Hựu chờ không kịp đã… ấy ấy?”

Ngữ điệu vô cùng mờ ám, thần sắc thì cực kỳ gian manh, khiến tôi không thể không sầm mặt xuống. Trước mặt tôi nói Tiền Chấn Hựu và Lư Dĩ Sương tối qua “ấy ấy”… đây là cố ý trêu ngươi tôi sao?!

“Thôi thôi, tớ không nói nữa.” Cô ta vội xua tay, “Đối với phù dâu mà còn hung dữ như thế, Lư Dĩ Sương, cậu thật đúng là…”

Sau đó cô ta thở dài rồi ra ngoài.

Từ đầu đến cuối tôi đều không có gì để nói, cũng chẳng nói được câu nào.

Đây là một phòng nghỉ nhỏ.

Người vừa rồi gọi tôi là Lư Dĩ Sương, nói bản thân là phù dâu.

Tôi miễn cưỡng nhìn khuôn mặt trong gương, cùng với bộ váy trắng bồng bềnh vô cùng khoa trương.

… Lư Dĩ Sương.

Chính xác là Lư Dĩ Sương.

Chính xác là Lư Dĩ Sương đang mặc váy cưới.

Chính xác là Lư Dĩ Sương đang mặc váy cưới chuẩn bị kết hôn với Tiền Chấn Hựu!

Chớp mắt, chân tay tôi cứng đờ, mặt mày trắng bệch, đầu óc rối mù, một lúc lâu sau mới than một tiếng.

Tôi biến thành Lư Dĩ Sương rồi.

Một khắc trước, tôi còn đang suy nghĩ bản thân sau khi bị tai nạn xe cộ sẽ bị đưa đi đâu.

Một khắc sau, tôi lại trở thành Lư Dĩ Sương đang mặc áo cưới chuẩn bị tiến hành hôn lễ…

Thảm kịch!

Thế còn Lư Dĩ Sương thì sao? Hạ Tiểu Mễ chết rồi vậy còn Lư Dĩ Sương thì sao?

Dựa theo lời cô gái vừa rồi nói thì Lư Dĩ Sương có lẽ chỉ nghỉ ngơi một chút trước khi tiến hành hôn lễ thôi, chẳng dè ngủ rồi không thấy dậy… Đúng thế, Lư Dĩ Sương còn chưa tỉnh, người tỉnh lại là tôi mà.

Lư Dĩ Sương, nghe nói nhà có tiền, điều kiện rất tốt ngoại hình cũng xinh đẹp, người con gái chuẩn bị kết hôn với Tiền Chấn Hựu, chẳng ngờ lại chết vì ngủ!

Thiên ý trêu ngươi, ông Trời quả nhiên đố kỵ người tài!

Hạ Tiểu Mễ tôi xin thề, mặc dù tôi rất ghen tỵ việc cô và Tiền Chấn Hựu kết hôn, nhưng trước giờ tôi chưa một lần nghĩ đến cái gì tương tự như “Nếu mình là Lư Dĩ Sương thì tốt biết mấy” cả.

Lư Dĩ Sương, cô vô tội, tôi cũng rất vô tội, nếu cô không tìm thấy cái xác nào để nhập vào mà biến thành hồn ma lang thang thì cũng nhớ trăm ngàn lẫn đừng đến tìm tôi đấy nhé…

Tôi gí sát mặt vào gương, nhìn chằm chằm khuôn mặt trước mắt hồi lâu, cuối cùng thở dài: “Cho dù dùng thân phận của Lư Dĩ Sương cưới Tiền Chấn Hựu thì cũng vẫn là cưới mà…”, sau đó cười hì một tiếng: “Cũng tốt, cũng tốt.”

Cửa đột nhiên mở ra, tôi quay đầu lại, nhìn thấy Tiền Chấn Hựu cả người vận âu phục đen.

Cậu ta thật đẹp trai, mặc âu phục màu đen lại càng có cảm giác nghiêm túc mà trước giờ không thấy, khiến người khác chẳng thể dời mắt.

“Dĩ Sương, em chuẩn bị xong chưa? Sắp đến lượt cô dâu xuất hiện rồi.” Cậu ta cười cười bước lại gần, chỉnh lại tóc cho tôi.

Tiền Chấn Hựu chưa từng cười với tôi như thế.

Trước nay cậu ấy đều chỉ cau mặt nhíu mày, nhìn tôi đầy phiền não, giống như tôi là một cục nợ lớn vô cùng vậy.

Thế nhưng bây giờ cậu ta đang cười vô cùng dịu dàng, mà người đáng lẽ được nhận nụ cười này là Lư Dĩ Sương, cũng giống như người đáng lẽ phải kết hôn với cậu ta là Lư Dĩ Sương vậy.

“Sao em không nói gì thế?” Cậu ta đưa tay ra huơ huơ trước mắt tôi.

“A?” Tôi căng thẳng nhìn lại cậu ta, e sợ mình đã lộ ra dấu vết nào đó, “Không sao, em, em chuẩn bị xong rồi.”

“Ừ, anh đợi em.” Cậu ta cười cười, lại đi ra ngoài theo lối cũ.

Lúc cánh cửa khép lại, tôi đột nhiên nhận ra, bản thân mình chẳng vui vẻ chút nào.

Cho dù tôi có dùng thân phận của Lư Dĩ Sương để gả cho Tiền Chấn Hựu thì sao chứ? Tiền Chấn Hựu nói đợi, đó là đợi Lư Dĩ Sương chứ không phải là Hạ Tiểu Mễ. Trước nay dù có Hạ Tiểu Mễ đợi Tiền Chấn Hựu, chưa từng có chuyện Tiền Chấn Hựu đợi Hạ Tiểu Mễ.

Tôi chỉ biết Lư Dĩ Sương là cô dâu của Tiền Chấn Hựu, còn những chuyện khác liên quan đến cô ấy tôi hoàn toàn không biết chút gì.

Tiền Chấn Hựu yêu Lư Dĩ Dương đến thế, một thay đổi bé xíu xiu có lẽ cũng sẽ phát hiện ra, chưa kể còn có bạn bè và người nhà của Lư Dĩ Sương. Tôi không có một chút ký ức nào, phải che giấu sao? Hơn nữa, cho dù không bị ai phát hiện, liệu tôi có thật sự muốn sống dưới danh nghĩa Lư Dĩ Sương cả đời?

Tôi cúi đầu nhìn bộ váy bồng bềnh trên người và đôi găng tay trắng, khăn voan trên đầu, còn cả di động đặt trên bàn, âm thầm ra quyết định.

Tôi tháo khăn voan, nâng vạt váy, giấu di động trong tay, tiến thẳng ra cửa.

Vừa ra ngoài đã nhìn thấy người con gái lúc nãy, cô ta thấy tôi thì nói ngay: “Ồ, cuối cùng cũng chịu ra rồi đấy…”

Tôi gật đầu: “Đi vệ sinh chút.”

Nghe câu này, cô gái kia nhún vai, tránh sang bên.

Tôi chẳng nhìn cô ấy, siết chặt vạt váy chậm rãi rời đi.

Thật ra tôi đã chẳng nhớ nổi nhà vệ sinh ở chỗ nào.

Nhưng mà, ít nhất tôi còn biết cửa sau nằm ở đâu.

Nói ra thì, cũng phải cảm ơn công việc nhân viên phục vụ tôi đã làm vào mùa hè năm thứ ba đại học. Đây là khách sạn năm sao, tôi nhờ mối quen biết mới được giới thiệu vào làm. Lúc đó tôi cứ mê mê tỉnh tỉnh làm việc kiếm tiền ở đây, nào có ngờ hôm nay Tiền Chấn Hựu và Lư Dĩ Sương lại chọn đúng khách sạn này làm lễ cưới, cũng chẳng thể đoán được tôi lại trở thành Lư Dĩ Sương, còn chuẩn bi làm cô dâu bỏ trốn. Xem ra đúng là cõi trên an bài, đáng tiếc ý trời này… aizzz.

Lúc đó tôi dùng nhà vệ sinh dành cho nhân viên, bởi vậy đương nhiên không biết nhà vệ sinh dành cho khách ở chỗ nào. Khi còn làm việc quả là có biết, chẳng qua bây giờ quên mất rồi.

Nhưng cửa sau thì tôi lại nhớ cực kỳ rõ ràng.

Tôi kéo vạt váy, tận lực tỏ ra bình tĩnh làm như không có việc gì đi thẳng về phía cửa sau. Có lẽ những người khác đều nghĩ chắc cô dâu muốn làm gì đó, chỉ tò mò liếc tôi một cái, cũng chẳng nói gì mà để tôi đi qua.

Thế là, tôi vô cùng thuận lợi ra được bên ngoài.

Lúc ra đến nơi, tôi quay đầu nhìn lại khách sạn, vẫn có thể loáng thoáng thấy bữa tiệc linh đình bên trong, nghe được những âm thanh cười nói vui vẻ, có điều dường như tất cả đã chẳng còn liên quan gì tới tôi nữa rồi.

Mà cũng đúng là chẳng có liên quan gì nữa thật.

Tôi vừa bước đi vừa lướt qua danh bạ điện thoại của Lư Dĩ Sương.

Chính chiếc điện thoại này khiến tôi hạ quyết tâm rời đi, nếu không thứ nhất tôi chẳng biết Lư Dĩ Sương thế nào, thứ hai trên người chẳng có giấy tờ chứng minh gì, sao có can đảm đi lung tung? Nếu số đen bị bắt về, vô duyên vô cớ làm tổn thương Tiền Chấn Hựu, không chừng còn bị nhận định là yêu quái chiếm thể xác của Lư Dĩ Sương, chột dạ nên mới bỏ trốn khỏi hôn lễ ấy chứ…

Hạ Tiểu Mễ tôi cả đời quang minh lỗi lạc, cha mẹ qua đời từ sớm, cũng nổi tiếng là một đứa trẻ lỗ mãng. Trừ việc về Tiền Chấn Hựu là có để tâm một chút, còn lại đã bao giờ lo trước lo sau?

Thật đúng là thảm…

Mở danh sách cuộc gọi, tôi gọi cho số đầu tiên.

Tên của số đó là: Lover Lâm Hạo Hải.

Mà dưới một số, là Tiền Chấn Hựu.

Cô nàng Lư Dĩ Sương này cũng to gan thật, đã chuẩn bị kết hôn rồi mà còn cho Tiền Chấn Hựu mọc sừng, thảo nào lại bị tôi nhập xác, đúng là đáng kiếp.

… Đúng, cho dù Tiền Chấn Hựu đối với tôi cũng chẳng có gì tốt đẹp, nhưng tôi vẫn hướng về cậu ta.

Con người, bản tính vẫn là đê tiện…

Điện thoại kêu hồi lâu, mãi mới kết nối được, tôi còn chưa kịp mở miệng thì đầu bên kia đã vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Lư Dĩ Sương, cô còn không ngoan ngoãn kết hôn đi, gọi điện thoại cho tôi làm gì?”

/Hết chương 1/


Hiện nay chỉ có thể 1 tuần 1 chương nhưng khi thi đại học xong rồi thì sẽ gắng tăng thêm, không phải không muốn type mà là mình muốn hoàn thành bộ Quán cơm nhỏ ^^

Nếu có lỗi chính tả gì thì giúp mình dò với nha, cảm ơn nhiều 🙂

5 thoughts on “Nhập nhầm xác yêu đúng người – Chương 1”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰