Quán cơm nhỏ – Chương 8 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 8 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Tần Ly ra khỏi phòng, thấy hai người kia ngồi trên salon, sắc mặt ai nấy đều trầm mặc, hết chỗ nói rồi. Mệt mình còn cố ý tránh mặt cho bọn họ không gian riêng tư, vậy mà còn chưa làm lành với nhau, đúng là cặp tình nhân kỳ cục! Lắc đầu, anh xắn tay áo đi vào bếp. Mì sốt tương thịt, nhớ mày quá đi!

Sợi mì can tay, nhào thật lâu, đủ lực. Nước luộc mì là nước hầm xương, để lửa nhỏ ninh từ sáng sám, rất ngon. Tương được làm từ thịt ba chỉ, thái hạt lựu cả nạc cả mỡ, thêm tôm bóc vỏ, rất thơm. Rau ăn kèm rất nhiều, tủ lạnh có đủ cả, chừng hơn chục loại.

Tô Bạch là một tín đồ của vị giác, nếm một miếng liền quẳng ngay ấm ức không được ăn thịt ra sau đầu. Còn Mục Triết Viễn, ăn một bát là thôi, đành vậy, ăn cháo nhiều quá, bụng hết chỗ chứa mất rồi.

Ăn xong bữa trưa, Mục Triết Viễn đề nghị để mình rửa bát, ý là không thể ăn không của người khác, rất phong độ.

Tô Bạch bị kích thích, cũng cùng vào bếp.

Trình Tiểu Mãn ăn uống no đủ, theo lệ chạy tót tới chỗ cây đàn.

Tần Ly rót một cốc nước, lười biếng tựa vào salon, một tai nghe con trai cưng đinh đinh đang đang chơi đàn, một tai nghe tạp âm choang choang xoảng xoảng từ bếp vọng ra, thầm tính xem cần bổ sung bao nhiêu bát đĩa. Đương nhiên, tiền sẽ do hai luật sư phụ trách.

Lát sau, Mục Triết Viễn tỉnh bơ như không có gì đi ra cửa, tay xách theo một túi to màu đen, không rõ nội dung.

Sau đó, Tần Ly dắt con vào phòng ngủ trưa.

Luật sư Tô gọi một cú điện khẩn cho một công ty dọn dẹp, thuê người tới dọn bếp. Mục Triết Viễn quay lại, ôm theo một túi to màu xanh đậm, bên trong là bát đĩa mới mua.

Dọn dẹp xong, thấy không còn gì bất thường, hai vị luật sư nhìn nhau cười, yên tâm rồi. Chủ quán không phải là người độ lương lắm đâu…

Bữa tối rất thịnh soạn.

Hai vị luật sư ăn rất vui vẻ.

“Ba ba, bát của ba với bát chú Đại Bạch không giống nhau á.” Trình Tiểu Mãn uống canh, nhìn nhìn bát cha mình, lại ngoẹo đầu nhỏ nhìn nhìn bát trên tay chú Đại Bạch.

“Thế à, không giống chỗ nào?” Tần Ly tủm tỉm cười với con.

“Bát của ba ba, hoa hoa chỗ này cong lên còn bát của chú thì hoa hoa cong xuống.” Trình Tiểu Mãn chỉ vào hoa văn trên bát nói.

“Mắt Tiểu Mãn nhà ta tinh quá.” Tần Ly khen ngợi, gắp một đũa cà rốt nhét vào miệng Tiểu Mãn, sau đó sung sướng nhìn bé nhăn cái mặt nhỏ lại.

Hai vị luật sư, một cứ tỉnh bơ và cơm, một thản nhiên ăn canh, món ăn tối nay ngon ghê cơ.

“Tối nay ai rửa bát?” Tần Ly ăn no, đặt đũa xuống.

Tô Bạch đứng dậy bước vào bếp múc canh, xem như chưa nghe thấy.

Mục Triết Viễn nối gót sếp đi vào xới cơm, cũng giả như không nghe thấy luôn.

.

Tần Ly là một người không thể ngồi yên, mới có một ngày chỉ ăn ngủ “chăn” Tiểu Mãn đã thấy nhàm, anh vốn định đưa con đến thành phố S nhưng ở đó đang có dịch cúm, không muốn đưa con đi mạo hiểm nên đành mốc meo trong nhà.

Lần này Tô Bạch rất hài lòng, sau bữa tối chủ động mời khách trọ cùng dắt con đi tản bộ. Sau đó, Tần Ly 囧. Tô Bạch đã thay đồ mới, rốt cuộc không cần mặc Âu phục Armani đi dạo nữa. Có điều, bộ đồ này nhìn quen mắt ghê, trông giống như bộ cha con anh mặc thì phải!

Mục Triết Viễn đang tính đi bar, vừa mở cửa đã thấy ba người nhà đối diện, lập tức lòng ghen tị trỗi dậy ầm ầm. Hai lớn một bé, quần áo giống nhau như đúc. Đây là kiểu đồ gia đình? Thảo nào cứ chặn đường mình suốt, ra là cũng có ý đồ đen tối với chủ quán! Mục Triết Viễn nhếch mép, vô cùng khinh bỉ thủ trưởng nhà mình.

Nhận được một ánh mắt khiến người gai gai, Tô Bạch đang khóa cửa liền quay đầu lại, thấy Mục Triết Viễn diện một bộ thoải mái đến độ hớ hênh ra cửa, nhíu nhíu mày. Tên nhãi này lại định ra ngoài lêu lổng? Ngoài miệng thì nói thích chủ quán, ngoảnh mặt liền không chịu nổi tịch mịch, biết ngay tên này không đáng tin mà.

Tần Ly thấy hai vị luật sư nhìn chằm chằm đối phương, vẻ mặt không được thân thiện lắm, lại nhìn quần áo Tô Bạch, hiểu ra. Anh lén lút nắm Tiểu Mãn lùi lại, nỗ lực thoát khỏi đường nhìn của hai người. Haizz, vai người thứ ba không dễ đóng đâu…

Tên họ Tô này thật là, muốn đi khích bác người ta lại không rào đón gì trước, hại mình bị người ta hiểu lầm thì không tốt đâu! Tần Ly vừa phỉ nhổ hai vị luật sư EQ thấp vừa khiêng Tiểu Mãn vào thang máy, sau đó, nhanh tay nhấn nút đóng cửa trước khi hai người kia kịp vào.

Lúc hai luật sư xuống đến nơi, cha con chủ quán đã đi mất dạng, chỉ để lại hai người trừng mắt nhìn nhau.

“Đê tiện!” Mục Triết Viễn hầm hừ.

“Vô sỉ!” Tô Bạch nghiến răng.

“Hừ!” Hai người lườm nhau, sau đó quay đi, mỗi người một ngả đi tìm người.

Lúc này, Tần Ly đã cùng con trai ngồi ở quán ven đường sung sướng gặm đồ nướng. Món gân bò nướng với nấm kim chấm đúng là số một, tay nghề chủ quán quá tuyệt vời! Ồ, cái món cà tím và củ cải này cũng được đấy. Tần Ly ăn hăng hái vui vẻ, lại gọi thêm mấy xâu thịt nướng với sụn, gỡ sụn ra đút cho Tiểu Mãn ăn.

“Ba ba, chú Đại Bạch với chú Triết Viễn kìa.” Trình Tiểu Mãn từ rất xa đã nhìn thấy đầu phố có hai bóng người quen thuộc, vội vẫy tay mập muốn gọi.

“Đừng gọi, con ăn đi này.” Tần Ly tủm tỉm cười kéo tay con xuống, nhét một miếng sụn vào miệng bé.

“Vì sao không gọi chú Đại Bạch với chú Triết Viễn tới ạ?” Trình Tiểu Mãn nỗ lực nhai sụn, nói lúng búng.

“Chú Đại Bạch với chú Triết Viễn đang hẹn hò, chúng ta không thể quấy rầy.” Tần Ly bóp cái mũi nhỏ của con, giở giọng đe dọa, “Quấy rầy người khác hẹn hò sẽ bị sét bổ đấy.”

“A!” Trình Tiểu Mãn che cái miệng nhỏ, ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt sợ sệt, “Ba ba, Tiểu Mãn không quấy rầy hai chú hẹn hò đâu…”

“Yên tâm, Tiểu Mãn ngoan như vậy, sẽ không bị bổ.” Tần Ly nhịn không được bèn phì cười, con nhà mình sao mà đáng yêu thế!

“Vậy bổ ai ạ?” Tiểu Mãn cũng hạ giọng len lén hỏi.

“Ừm, bổ cái cuộc hẹn này.” Tần Ly cũng thấp giọng, nghiêm trang trả lời.

Chú Đại Bạch với chú Triết Viễn sắp bị sét bổ rồi, liệu có thể bổ thành khắp người đen kịt tóc vểnh vểnh không nhỉ? Nhưng mà như vậy xấu xí lắm. Bạn nhỏ Trình Tiểu Mãn vặn vẹo ngón út, rầu rĩ băn khoăn.

“Ba ba, mình về nhà đi.” Trình Tiểu Mãn nhảy xuống ghế, ra sức tha ông ba còn đang mải mê chiến đấu với xâu nấm kim châm.

“Ấy ấy.” Tần Ly suýt nữa thì nghẹn, vội vàng nuốt gọn xâu nấm rồi kéo con lại, “Tiểu Mãn, sao lại vội thế?”

“Con, con muốn xem chú Đại Bạch đen kịt vểnh vểnh với chú Triết Viễn đen kịt vểnh vểnh…” Trình Tiểu Mãn cúi cái đầu nhỏ lí nhí. Tuy như vậy là không lễ phép, nhưng mà, nhưng mà Tiểu Mãn thực sự rất muốn xem!

May là giáo sư Tần Ly lúc này không biết con đang nghĩ gì, chỉ đành ôm một bụng nghi hoặc dẫn bé về nhà.

Vừa qua cửa, Tần Ly đã cảm nhận được luồng áp suất thấp trong nhà. Trên salon, hai vị luật sư nhìn nhau thâm tình, ánh mắt va vào nhau, tia lửa văng tứ phía.

Tình cảm này, chậc chậc! Tần Ly tặc lưỡi, lôi Tiểu Mãn về phòng tránh nạn, không ngờ nhóc con cựa khỏi tay anh, hí hửng chạy về phía hai người kia. Bé nhào tới, lôi tay hai người ngắm trái ngắm phải, ngắm chưa đủ còn sờ sờ mặt và tóc hai người, sau đó cúi đầu vẻ không vui, quay về phòng mình.

Ba người lớn đầu đầy sương mù, nhất là hai người bị sờ bị nhìn lại càng không nghĩ ra, không biết sao lại chọc tới vị này rồi.

Tần Ly thu dọn mấy cuốn sách bằng tranh trên bàn trà, thấy hình ảnh bên trong, lại nhớ tới tình cảnh bên quán nướng, hiểu rồi. Nhìn con heo con bị sét bổ đen thui, lông dựng ngược trong tranh, lại nhìn hai luật sư tinh anh nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh ngồi trên salon, Tần Ly vạn phần bội phục trí tưởng tượng của con trai bảo bối, đúng là phong phú không ngờ!

“Sao thế nhỉ?” Mục Triết Viễn ngạc nhiên.

“Chúng ta, làm gì mất lòng vị kia rồi à?” Tô Bạch cẩn thận kiểm điểm hành vi của mình trong ngày qua, xác định mình không có chỗ nào chọc tới cậu nhóc, song anh không dám chắc lắm.

“Không việc gì, Tiểu Mãn không sao đâu.” Tần Ly vội vã phủ nhận, ôm đồ của mình vọt về phòng, trả lại không gian riêng tư cho hai người đang có nhu cầu trao đổi tình cảm.

Hai người kia nào có tình cảm gì cần trao đổi, có vài lời lại không thể nói với chủ quán, càng nhìn nhau càng thêm ghét bỏ, chẳng mấy chốc Mục Triết Viễn bỏ chạy về nhà mình, Tô Bạch cũng chui vào phòng làm việc.

/Hết chương 8/