Quán cơm nhỏ – Chương 8 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 8 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Tần Ly thích xem náo nhiệt nhưng tuyệt không muốn mình thành trò náo nhiệt cho người khác. Cho nên, giáo sư Tần đẩy tay Mục Triết Viễn ra, giọng thành khẩn, “Tôi nghĩ, giờ thứ anh cần là một cuộn giấy vệ sinh và một cái bồn cầu.”

Mục Triết Viễn suýt nữa nội thương, nén lại máu trong người đang muốn trào ngược, vắt chân tông cửa nhà mình chạy thẳng vào toilet.

Ai dà, Tiểu Mục, cậu bị sao vậy hử? Thấy bộ dạng chật vật của thuộc hạ đắc lực, Tô Bạch gật gù mỉm cười, bội phục sát đất lực sát thương của chủ quán.

.

Tô Bạch đang bưng tách cà phê thoải mái làm ổ trên salon, nhìn Tiểu Mãn đang tì trên bàn viết viết vẽ vẽ, lại nhìn bóng người bận rộn trong bếp, đột nhiên cảm thấy cuộc sống như thế thật không thể tốt hơn, rất vui vẻ, rất ấm áp, rất có cảm giác gia đình.

Tần Ly dọn dẹp xong, về phòng thay đồ, sau đó lại giúp Tiểu Mãn thay đồ.

“Anh định đi đâu thế?” Thấy hai cha con có ý định ra ngoài, Tô Bạch nôn nóng hỏi.

“Tiêu thực, tản bộ, chăn Tiểu Mãn.” Tần Ly đội cái mũ lưỡi trai chóp trắng lên đầu Tiểu Mãn, tủm tỉm cười dắt con ra cửa.

Tô Bạch hoá đá.

Chăn Tiểu Mãn…

Chăn Tiểu Mãn á…

Thì ra con cũng dùng để chăn được…

“Có muốn đi cùng không?” Tần Ly tiện miệng hỏi.

Sau đó, đội ngũ tiêu thực tản bộ chăn Tiểu Mãn có thêm một vị luật sư.

Thật ra thì đội ngũ nhìn rất không hài hòa. Hai cha con mặc thường phục màu trắng, đại luật sư Tô mặc áo sơ mi quần tây, chân mang giày da thủ công. Thông cảm chút, trong tủ quần áo của bạn Tô Bạch chỉ có thuần một sắc Armani, đều là bút tích của anh cả nhà bạn ấy.

Hai cha con đi phía trước “chăn” rất là chuyên chú, cười hí hửng suốt dọc đường. Bé con lúc thì bị khiêng lên vai, lúc thì bị kẹp dưới nách, thỉnh thoảng còn bị quăng chạy mấy bước.

Tô Bạch hiểu rồi, thì ra “chăn” con là thế này…

Sau đó, luật sư Tô buồn bã. Hồi nhỏ chưa từng có ai “chăn” mình như vậy…

Từ toilet bò ra giường, Mục Triết Viễn vô cùng thống hận cái dạ dày mảnh mai quá đáng của mình. Giá như có thể chạy nhảy được thì có khi có cơ hội mời người ta tản bộ tâm tình, ngắm trăng ngắm sao ấy chứ…

Từ mai nhất định phải kiên trì ăn cay rèn luyện dạ dày, chủ quán, chờ đó! Mục Triết Viễn xiết chặt tay thề, lần thứ hai ôm bụng lăn vào toilet.

.

Khu phụ cận rất náo nhiệt. Tô Bạch dẫn hai cha con tới phố ăn vặt. Vị Tô luật sư này không hề nghiên cứu gì về ẩm thực, chỉ cần mùi vị tốt thì đều nhiệt liệt chào đón. Còn Tần Ly lại chưa từng tới những nơi như thế này, giáo sư Tần kiếp trước mắc tật yêu sạch sẽ nghiêm trọng, chưa từng ghé mắt nhìn loại hàng quán vỉa hè thế này.

So với kiếp trước, nay bệnh sạch sẽ của Tần Ly đã thuyên giảm, bởi vì nghề nghiệp hiện tại là chủ quán cơm. Vậy nên khi luật sư Tô cùng Tiểu Mãn ngồi xuống một quán nướng thì Tần Ly chỉ hơi nhíu mày một cái rồi cũng ngồi xuống theo.

Ái chà, mùi vị rất khá.

Rất nhanh, Tần Ly liền yêu luôn món gân bò nướng với nấm kim châm, gọi chuỗi này tiếp chuỗi kia. Tộ Bạch theo lệ thường chăm chú nghiên cứu thịt, gọi một đống thịt bò thịt dê cánh gà đùi gà, khiến ông chủ Tần ngưỡng mộ dạ dày anh ta sát đất. Về phần Trình Tiểu Mãn, một ly kem là đủ, không đáng kể.

Về đến nhà, Tiểu Mãn đã díp mắt lại, lúc tắm cũng gật gà gật gù, bị cha nhét vào chăn liền ngủ không biết trời trăng gì nữa.

Tần Ly tắm xong đi ra, gặp ngay Tô Bạch đi uống nước.

Tô Bạch cũng mới tắm xong, chỉ bọc một cái khăn tắm chui ra đây, tối nay ăn thịt hơi nhiều, khát nước quá.

Hai người đàn ông ở trần nửa thân trên, cùng tạo hình quấn khăn tắm, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

Tần Ly cúi đầu nhìn cơ bụng sáu múi của mình, lại liếc sang cái bụng hầu như chả có miếng cơ nào của Tô Bạch, bĩu môi, quay về phòng.

Chân mày Tô Bạch giật giật, hoảng sợ phát hiện cơ bụng oai hùng kiêu ngạo của mình đã mất tích, mà bụng bia đang có xu thế đột kích…

Chết rồi! Dạo này ăn nhiều quá, phì bụng rồi.

Tô Bạch sờ sờ bụng, về lục tung phòng tìm cái thẻ tập thể hình không biết đã bị ném xó nào.

.

Ngày nghỉ quốc khánh (1) đầu tiên, đối với Tô Bạch, ngủ nướng là tất nhiên. Tô Bạch là kiểu người thích lười ở nhà, ghét nhất là ra ngoài tụ tập, chen chúc trên đường. Về chuyện đoàn tụ gia đình vào dịp lễ, nhà họ Tô trước nay chưa có truyền thống đó.

(1) Ngày quốc khánh của Trung Quốc là 1/10.

Lúc Tô Bạch rời giường đã là gần chín giờ.

“Chú Đại Bạch ơi, ba ba hỏi chú có muốn cùng ăn điểm tâm không ạ?” Trình Tiểu Mãn đẩy cánh cửa khép hờ, thò cái đầu nhỏ vào hỏi.

“Có chứ, đến ngay đây.” Tô Bạch gật đầu, mặc quần áo đi ra.

Hoành thánh, bánh rán hành, trứng ốp-la, dưa chuột muối tương. Bữa sáng nóng hổi bày lên bàn, Tô Bạch ngơ ngác. Sáng ngồi ở nhà ăn điểm tâm, là chuyện đã bao lâu? Tính ra có lẽ phải hơn chục năm rồi nhỉ, kể từ khi đôi cha mẹ thiếu trách nhiệm ném mình năm ấy mới mười bốn cho anh cả, sau đó đã không còn cảnh cả nhà quây quần cùng ăn sáng nữa.

“Thế nào? Không hợp khẩu vị à?” Tần Ly đặt đũa xuống, nhìn đại luật sư đang ngẩn người ngắm bữa sáng.

“Không, không đâu.” Tô Bạch lắc đầu, cầm thìa lên múc một viên hoành thánh. Hoành thánh nhân chay, cho thêm nấm hương, cảm giác rất tươi ngon.

“Chú Đại Bạch?” Trình Tiểu Mãn trượt xuống khỏi ghế, chạy tới cạnh Tô Bạch, nhón chân vươn tay nhỏ mũm mĩm sờ sờ trán anh, vẻ mặt lo lắng.

“Chú không sao đâu.” Tô Bạch nhẹ giọng, bế Tiểu Mãn lên đùi, véo véo cái má phúng phính, sau đó nhìn chằm chằm mặt bé hồi lâu.

“Buông con tôi ra.” Tần Ly nghiến răng.

Âm thanh u u vọng đến. Tô Bạch cảm thấy lưng lạnh toát, tay vội vã nhấc Tiểu Mãn nhét vào lòng Tần Ly. Chủ quán thật là khủng khiếp! Ăn thôi, ăn quan trọng hơn.

Đặt con lên chiếc ghế bên cạnh, Tần Ly liếc nhìn anh luật sư đang vùi đầu hùng hục ăn, bất mãn ghê gớm, hừ hừ, dám Iợi dụng sờ Tiểu Mãn nhà tôi, không thể cho phép loại hành vi này tiếp diễn!

“Sao ít thế? Còn chưa no mà.” Tô Bạch đang định vào múc bát hoành thánh thứ hai mới phát hiện bếp rất sạch sẽ, chẳng còn thứ gì. Bữa sáng phải ăn no cơ mà! Mới có một bát hoành thánh, một cái bánh hành, một quả trứng, sao đã đủ lấp dạ dày?

“Ông anh à, giờ là chín rưỡi rồi, hai tiếng nữa đến bữa trưa, ăn điểm tâm nhiều làm gì?” Tần Ly vừa dọn bàn ăn vừa thọc vài câu.

“Hai giờ cũng đủ tiêu hóa mà!” Tô Bạch không vui.

“Phải ha, tôi quên mất anh đây còn đang tuổi lớn kìa.” Tần Ly nhìn chằm chằm vào bụng Tô Bạch, thong thả nhả một câu.

Tộ Bạch vội vàng hóp bụng, nhớ tới hôm qua sờ bụng thấy toàn thịt là thịt, đột nhiên cảm giác no rồi. Ừm, thẻ tập thể hình, phải tìm tiếp thôi, nếu không thì đi làm cái mới…

Khi Mục Triết Viễn gõ cửa, Tô Bạch đang cùng Tần Ly thảo luận vụ cơm trưa. Một muốn ăn thịt, một muốn ăn chay, một muốn ăn cơm, một muốn ăn mì…

Kết quả thảo luận, đương nhiên là Tần Ly thắng.

Mục Triết Viễn tựa vào lưng ghế, biểu đạt cảm kích cũng như tiến hành biểu dương miệng đối với bạn nhỏ Tiểu Mãn đã ra mở cửa cho anh, chỉ là sắc mặt vàng ệch thoạt nhìn tiều tụy vô cùng, đây là kết quả của một đêm cần cù chạy toilet.

“Hay là đi bệnh viện xem thế nào?” Nhìn cấp dưới có vẻ bệnh quá, Tô Bạch săn sóc hỏi một câu.

“Không sao, không chết được đâu.” Mục Triết Viễn lườm thủ trưởng nhà mình một cái.

Tần Ly tặc lưỡi. Cặp vợ chồng son này, thái độ ở chung có vẻ khác người nhỉ! Hay đây là điểm khác biệt giữa các cặp đồng tính và dị tính? Tần Ly hiểu ra, gật gù đi vào bếp. Ninh nồi cháo kê đi, tốt cho dạ dày, người yêu của chủ nhà mà, nể mặt mũi chủ nhà…

Húp bát cháo nóng hôi hổi, lòng Mục Triết Viễn tràn đầy hạnh phúc. Chủ quán thật biết quan tâm…

Nhìn cửa phòng Tần Ly đóng chặt, lại nhìn sang cấp dưới đang nhộn nhạo đầy mặt, Tô Bạch rất bất mãn. Không ngờ, thời buổi này còn có người dùng khổ nhục kế, mà lại còn sử dụng thành công nữa chứ…

Tiếp nhận ánh mắt khinh bỉ của thủ trưởng nhà mình, Mục Triết Viễn bưng bát cháo húp càng hăng say. Ôi chao, đây là bát cháo thơm ngon nhất mà anh từng được ăn đấy.

“Tiểu Mục, tôi đã bảo cậu rồi, đừng có trêu chọc vào người ta, người ta là thẳng.” Tô Bạch thấp giọng.

“Sếp à, tôi không thể nhận lời anh được. Thẳng hay không chưa nói chắc được đâu.” Mục Triết Viễn ngoảnh sang chỗ khác, tiếp tục ăn cháo.

“Anh ta có con rồi.” Tô Bạch nói tiếp.

“Có phải con ruột đâu.” Mục Triết Viễn không để ý, liếc sang Tô Bạch, “Không khéo ông chủ Tô của chúng ta còn là gà giò ấy chứ…”

Tô Bạch trầm mặc. Nhớ tới tư liệu tối qua mới điều tra được, anh cảm thấy ngực như bị đè nặng đến khó thở.

“Sếp, không phải tôi muốn đùa người ta. Ông chủ quán là một, nên nói thế nào nhỉ, ừm, một người có cuộc sống nghiêm túc.” Mục Triết Viễn đặt bát xuống, nhìn Tô Bạch, hiếm khi anh nghiêm túc thế này, “Nếu tôi chỉ muốn vui một chút thì sẽ không tìm anh ta. Tôi thật sự muốn có một cuộc sống ổn định, anh ta rất thích hợp.”


Gân bò nướng với nấm kim châm

Hoành thánh

Bánh rán hành

Trứng ốp-la

Dưa chuột muối tương