Quán cơm nhỏ – Chương 7 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 7 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Bên này, lão đại nhà họ Tô đang thu dọn hành lý chuẩn bị về Mỹ. Tô lão tam nhà ta đang băn khoăn chuyện vì sao ông chủ quán lại có vẻ thân thiết với Mục Triết Viễn, xoắn xuýt một trận không nghĩ ra, kết quả lại càng thêm xoắn xuýt.

Tiễn anh trai đi, Tô Bạch nghĩ tới việc gọi Mục Triết Viễn đến nói chuyện, Mục Triết Viễn luôn là người thích gặp dịp thì chơi đùa một chút, chủ quán kia không phải là người có thể đùa.

Mục Triết Viễn cũng rất phiền muộn.

Anh chàng họ Mục này thuộc phái hành động, vừa mắt liền ra tay, không dây dưa lằng nhằng, nhưng lần này đụng phải tường đá rồi. Đầu tiên, anh không hề hiểu gì về người ta. Lời ngon tiếng ngọt ai chẳng biết nói. Thế nhưng với chủ quán, ngoài con trai bảo bối ra, cái gì cũng không quan tâm, chưa từng thấy anh ta giải trí cái gì, càng không biết anh ta thích gì.

Dụ dỗ con anh ta?

Nhưng mà con anh ta, trong mắt trong lòng đều chỉ có ba ba, ngay cả việc mình ngứa tay muốn bóp cái má mũm mĩm một cái cũng phải đề phòng móng vuốt nhỏ tập kích.

Mục Triết Viễn cảm thấy rất thất bại.

Tô Bạch cũng cảm thấy rất thất bại.

Nói chuyện với Mục Triết Viễn, chẳng có tác dụng gì. Thật lòng? Muốn yên ổn sống? Mục Triết Viễn mà đáng tin thì lợn mẹ cũng có thể leo cây. Lần nào anh ta chẳng nói thật tình, mà đã có lần nào vượt qua được một tháng?

Xem ra nên tìm cơ hội nhắc nhở chủ quán thì hơn.

Đi tới quán cơm nhỏ, Tần Ly đang xem mấy trang quảng cáo cho thuê phòng, Tô Bạch tự tìm chỗ ngồi xuống.

“Các anh rảnh lắm hả? Cả chiều hết người nọ đến người kia chạy tới đây ngồi.” Tần Ly liếc xéo Tô Bạch một cái.

Hết người này đến người kia? Thảo nào cả buổi chiều không thấy tên họ Mục đâu, thì ra lại trốn việc! Tô Bạch nheo mắt, tính toán xem nên trừ bao nhiêu tiền lương của cấp dưới.

“Ôi dào, tôi bảo rồi chủ quán à, đừng xem nữa, chỗ tôi thật sự rất tốt, tiền thuê nhà cũng có thể thương lượng lại, mỗi tháng một ngàn đồng, thế nào?” Mục Triết Viễn bưng hai ly cà phê từ ngoài đi vào.

Một ngàn đồng? Hai mắt Tần Ly lóng lánh, không trả lời. Giá thuê nhà giảm nhanh quá nhỉ, điển hình của “vô sự mà xun xoe”…

Ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt chằm chằm như muốn ăn thịt người mà Tô Bạch ném sang cho Mục Triết Viễn, lại thấy vẻ mặt Mục Triết Viễn rất là bất cần, Tần Ly tỉnh ngộ. Thì ra là thế, tình nhân giận dỗi mà thôi…

Suy luận: Tô Bạch chọc Mục Triết Viễn giận, Mục Triết Viễn tìm mình tới khích đối phương…

Hai người này còn ngây thơ quá đi! Đến cả cậu nhóc tám tuổi nhà lão Mã cũng không thèm chơi chiêu này nữa rồi.

Tần Ly nhếch mép, cười tủm tìm nhìn Tô Bạch, chờ xem màn tiếp theo.

“Ông chủ à, theo tôi được biết, điều kiện chỗ anh ta không tốt lắm đâu, tình trạng vệ sinh không ổn, không hợp với trẻ em. Hay là xem chỗ tôi thế nào? Cách đây không xa lắm, có xe đi nhờ, mỗi tháng tám trăm.” Tô Bạch nhấc ly cà phê Tần Ly đẩy đến trước mặt mình, nhấp một hớp, nhẩn nha nói.

“Được, quyết định thế đi, lúc nào xem phòng?” Tần Ly vui vẻ. Xem ra lần này nhiều kịch vui, hay rồi đây! Từ khi chia tay với vợ chồng lão Mã, thú vui của Tần Ly đã giảm đi rất nhiều, lúc này thói hư tật xấu trong máu đã bắt đầu rục rịch. Đương nhiên, có lợi mà chiếm lại càng tốt…

Mục Triết Viễn thật muốn cắn sếp mình một nhát. Ai bảo điều kiện chỗ tôi không tốt? Ai bảo tình trạng vệ sinh nhà tôi không ổn? Tôi nhớ nhà tôi với nhà anh đối diện nhau mà? Đến thiết kế trong nhà tôi với nhà anh đều tương tự, chẳng lẽ chỗ anh lại thích hợp hơn chỗ tôi? Chẳng lẽ chỗ tôi lại không có xe tiện đường? Ông chủ à, không được để mấy lời mật ngọt mua chuộc nha, tôi cũng có thể bớt cho anh hai trăm, không, ba trăm năm trăm đều được!

Cho dù không muốn đến đâu, chuyện thuê phòng Mục Triết Viễn không thể can thiệp được nữa, thế nhưng, vì sao anh cố ý uống cà phê tôi mua cho chủ quán chứ hả hả hả…

“Tôi chỉ uống Blue Mountain.” Thấy Mục Triết Viễn nhìn chằm chằm ly cà phê anh ta tặng bị mình sang tay cho người khác, Tần Ly nhẹ nhàng quẳng tới một câu.

Sau đó, hai vị luật sư hóa đá.

Chỉ uống Blue Mountain…

Chỉ uống Blue Mountain nha…

Xem trình độ thưởng thức của người ta kìa…

Không đúng, đấy không phải ông chủ quán cơm nhỏ thất học hay sao…

Hai vị luật sư nhìn nhau, lại đồng thời quay đi.

Nhìn đồng hồ, còn một lát mới tới giờ đón trẻ, Tô Bạch liền xách người về nhà xem phòng. Mục Triết Viễn mài răng một hồi, không làm gì được, đành về phòng làm việc tiếp.

Ba phòng ngủ hai sảnh, gia dụng đầy đủ nhưng giản lược, rất phù hợp với tính cách của tên luật sư lòng dạ đen tối nọ.

Chỉ là phòng ở này làm cho người ta có cảm giác “thoáng” quá cỡ. Trong bếp chỉ có tủ lạnh và máy lọc nước, trong tủ lạnh chỉ có bia và mì gói.

Đây là kiểu căn hộ điển hình của đàn ông độc thần, giống hệt phong cách nhà cũ của Tần Ly trước đây. Sau khi cha mẹ gặp tai nạn qua đời, tủ lạnh nhà Tần Ly chỉ có đá thôi. Khi đó ngày ba bữa cơm đều do lão Mã lo, các tờ rơi của cửa hàng cơm hộp dán khắp nơi. Khi nào lão Mã bận công tác thì sẽ gọi cơm cho Tần Ly, anh chỉ việc mở cửa nhận cơm rồi trả tiền là xong.

Hẹn ngày hôm sau dọn nhà rồi, Tần Ly vội vã chạy tới nhà trẻ đón Tiểu Mãn, suýt nữa muộn giờ đón con cưng.

.

Đồ đạc không nhiều, một chuyến xe là hết, chỉ có cây đàn dương cầm của Tiểu Mãn chiếm chỗ hơi nhiều chút.

Khi ấy Tô Bạch không có ở nhà, đến lúc anh rời tòa án tới tiệm cơm mới phát hiện tấm biển đóng cửa treo ở đó. Về đến nhà, Tô Bạch ngỡ ngàng, hơi mất tự nhiên.

Nhiều năm qua sống một mình đã thành quen, nay lại mọc thêm hai người trong nhà, lại là hai người không phải quen thuộc lắm, khiến anh hơi lúng túng. Lúc ấy bị Mục Triết Viễn kích cho nóng đầu liền đem người về nhà, nay hối hận cũng đã muộn.

Phòng khách biến đổi không lớn, chỉ có ở góc phòng thêm một cây đàn dương cầm, ngược lại, phòng bếp lại thay đổi khá nhiều, thêm nguyên một bộ đồ làm bếp, nhìn là biết vừa mới mua, hộp vỏ còn bày trên sàn chưa kịp vứt. Tiếp theo là tủ lạnh, đã bị các loại rau dưa thịt cá nhồi đầy.

“Anh về rồi à!” Tần Ly thò đầu ra chào, lại rụt đầu về tiếp tục bận rộn.

“Tôi giúp được gì không?” Tô Bạch đi tới, quan sát căn bếp đã biến dạng của mình.

“Vậy phiền anh giúp tôi vứt cái đống rác này đi nhé, cảm ơn.” Tần Ly chỉa chỉa đống hộp trên sàn, tiếp tục sửa sang nhà bếp.

Xuống lầu vứt rác, hút một điếu thuốc, khi Tô Bạch trở lại đã thấy cơm nước nóng hầm hập bày trên bàn.

Chỉ có món mì cà chua trứng gà đơn giản, thêm ít rau dưa chua cay ngon miệng, Tô Bạch vẫn ăn rất cao hứng, tia phiền muộn cuối cùng cũng bay mất. Có một khách trọ biết làm cơm lại tình nguyện vào bếp cũng hay.

“Sao không thấy Tiểu Mãn đâu?” Ăn uống no đủ, đại luật sư Tô mới phát hiện thiếu một người.

“Hôm nay bọn nhỏ nghỉ thu, ra ngoài cắm trại, mai mới về.” Nghĩ đến con, Tần Ly lo lắng không thôi, đây là lần đầu tiên Tiểu Mãn rời cha lâu như vậy, chẳng biết có khóc nhè không nữa.

Tô Bạch ăn xong lại chui vào phòng làm việc, hôm nay vừa nhận một vụ án lớn, bận rồi đây.

Thấy sắc mặt đại luật sư không vui, không nói năng gì nhiều, chắc là chuyện tình cảm với Mục Triết Viễn không được ổn lắm, Tần Ly lắc đầu, cũng về phòng mình.


Pass chương 8 [1]: Loại cà phê mà Tần Ly thích uống, có trong chương này luôn, tiếng anh. Pass không cách, viết thường.

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰