Quán cơm nhỏ – Chương 7 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 7 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Hôm sau, khi Tô Bạch kích động chạy tới chờ Phật khiêu tường lại phát hiện cục cưng của ông chủ quán sưng đỏ hai mắt, đôi mắt hai mí giờ sắp thành một mí rồi, vừa nhìn là biết đã khóc, mà lại còn là khóc rất dữ nữa.

Luật sư Tô sợ hãi quá.

Bằng vào trình độ bao che cho con của ông chủ là không có khả năng tự mình làm con khóc, lẽ nào là bị người ta bắt nạt? Tô Bạch sờ sờ cái cổ, vô cùng hoài nghi khả năng hung thủ còn sống sót!

Sau đó, Tô Bạch phát hiện mình bị người ta ghét bỏ rồi. Không chỉ có vậy, gia quyến mang theo là anh cả mình cũng lọt vào vùng bị xa lánh. Ông chủ quán chỉ còn thiếu nước lập một cái bảng hiệu ngoài cửa, trên đó viết: Họ Tô không được đi vào…

Cẩn thận kiểm điểm bản thân một lượt, dạo này không hề có chỗ nào làm mất lòng người ta mà, Tô Bạch yên lòng, lại phát hiện anh trai mình quan sát mấy cái mô hình tàu hỏa mới xuất hiện trong quán một cách mất tự nhiên, ánh mắt nhìn về phía Tiểu Mãn cũng rất không bình thường.

Chẳng lẽ là anh cả chọc người ta?

Tô Bạch lau mồ hôi lạnh, cấp tốc hủy ngay ý nghĩ đáng sợ này. Không đúng, anh cả chỉ gặp ông chủ quán có một lần, trước sau chưa tới ba phút đã bị mình tha đi, không có khả năng đó được!

“Cháu chào chú Đại Bạch.” Trình Tiểu Mãn vung vung tay mũm mĩm chào Tô Bạch.

“Chào Tiểu Mãn.” Tô Bạch cười híp mắt, bé mới lễ phép làm sao!

“Ông chủ quán à, tôi giới thiệu một chút, đây là anh trai tôi, Tô Hâm. Anh cả, dây là Trình Lâm, chủ quán này ạ.” Thấy Tần Ly đi tới, Tô Bạch vội vã giới thiệu hai người với nhau, mình đến chực cơm còn mang theo người nhà, nên chào hỏi một tiếng mới phải phép.

“Xin chào.” Tô đại ca vẫn khí thế mạnh mẽ như trước.

“Xin chào.” Tần Ly nhìn bàn tay Tô lão đại vươn tới, ra hiệu tay mình ướt không tiện bắt, lại quay sang gọi Tiểu Mãn, “Tiểu Mãn, chào chú chưa?”

Trình Tiểu Mãn chớp chớp mắt nhìn chú lạ mặt phía trước, trẻ nhỏ nhanh quên, hơn nữa tối qua ánh đèn không rõ tắm, bé không nhận ra đây là người xấu từng cướp đồ chơi của mình, gọi là gì nhỉ, ba ba chưa nói cho Tiểu Mãn! Chú ấy là anh của chú Đại Bạch, à, biết gọi là gì rồi!

“Cháu chào chú Đại Tân (1)!” Âm thanh giòn tan non nớt, thoáng cái đánh tan vẻ hoàn mỹ của Tô lão đại đang đứng đó.

(1) Từ Tân [新] đọc là xìn, gần giống với từ Hâm [鑫].

Chú Đại Tân…

Tô Hâm 囧, đấy là kiểu xưng hô gì thế?

Ừ, rất tốt, nhóc này có năng lực lĩnh ngộ rất cao. Tô Bạch liếc nhanh sang phía anh trai mình đã hóa đá, gật đầu tán thưởng.

Sau đó, cả hai anh em đều bị đả kích.

“Ba ba, Tiểu Tân (2) có một con chó gọi là Tiểu Bạch (3), Đại Tân có một em trai, gọi là Đại Bạch…” Trình Tiểu Mãn nhớ tới một bộ phim hoạt hình gần đây mới xem bèn gắng sức nói thật to với cha mình đang đi vào bếp.

(2) Tiểu Tân: nhân vật chính của truyện tranh Shin – cậu bé bút chì, tên tiếng Nhật là Shinnosuke (Shin).

(3) Tiểu Bạch: con chó lông trắng của Shin, tên là Shiro, thường gọi là Bạch Tuyết.

“Đồng ngôn vô kỵ (4).” Tần Ly mỉm cười, cảm thấy mỹ mãn bước vào bếp.

(4) Đồng ngôn vô kỵ: lời trẻ con nói vốn không có ý xấu, không nên để trong lòng.

Tiểu Tân có một con chó, gọi là Tiểu Bạch…

Đại Tân có một em trai, gọi là Đại Bạch…

Con nhà ai thế này, sao còn chưa lôi ra đánh đòn ngay?

Mục Triết Viễn tới vừa lúc nghe được đoạn cuối, sau đó cấp tốc vọt ra ngoài cửa ôm bụng cười khoái trá.

Đại Tân… Đại Bạch…

Tiểu Tân… Tiểu Bạch…

Chủ quán à, anh có tài, con anh rất có tài!

“Chú Triết Viễn!” Trình Tiểu Mãn nhanh mắt phát hiện bóng dáng xiêu xiêu vẹo vẹo ngoài cửa.

Mục Triết Viễn mang tới một giỏ hoa quả, thấy chủ quán không ở đây bèn đánh bạo véo má Tiểu Mãn một cái. Đương nhiên, bằng vào trình độ của Tiểu Mãn bây giờ còn chưa làm gì được cái mặt đẹp trai của chú luật sư biến thái này.

Bên kia một lớn một nhỏ đùa vui vẻ, bên này hai anh em buồn bực bóc long nhãn mới được mang tới, thoáng cái, trên bàn đã thêm một đống vỏ và hột nhãn.

“Ba ba cháu bảo, ăn nhiều nhãn sẽ bị nóng đó, không tốt cho sức khỏe đâu ạ.” Trình Tiểu Mãn nghịch một quả nhãn, nhắc nhở hai chú người lớn.

Đại Bạch nhìn Đại Tân, Đại Tân nhìn Đại Bạch, hai anh em cùng thở dài một tiếng, thả quả nhãn trong tay xuống, không ăn nữa mà đi rửa tay.

“Ái chà, cháu cũng biết nhiều quá nhỉ!” Mục Triết Viễn đùa với Tiểu Mãn.

“Đương nhiên rồi ạ!” Trình Tiểu Mãn ưỡn ngực nhỏ tự hào, lon ton chạy đi lấy sọt rác tới dọn đống rác mà hai chú lớn vừa chế tạo trên bàn.

Sau đó, Đại Tân và Đại Bạch vừa đi rửa tay về càng thêm chật vật.

Lại để một đứa nhỏ bốn tuổi dọn rác giùm…

Lại để đứa nhỏ bốn tuổi dọn rác giùm hai người lớn…

Nhìn thân hình bé nhỏ cầm sọt rác bỏ lại chỗ cũ rồi đi rửa tay, hai anh em liếc nhìn nhau càng thêm phiền muộn.

Gia giáo thật đúng là rất tốt! Có thể dạy một đứa nhỏ tốt như vậy, thế thì…

Mục Triết Viễn sờ sờ cằm, híp mắt lại.

Mùi vị Phật khiêu tường đương nhiên rất ngon, tuy là lần đầu làm, Tần Ly coi như đã thành công, cứ nhìn lượng ăn tăng vọt của Tiểu Mãn thì biết.

Tần Ly, trước ưu tiên chăm con như mọi khi, con chỉ chỗ nào gắp chỗ đó, hoàn toàn một vẻ người cha “nhị thập tứ hiếu”.

Mục Triết Viễn, vừa ăn vừa quan sát hai cha con đối diện, càng nhìn càng thấy ấm áp, càng xem càng thấy hai anh em họ Tô ngồi cạnh đây thật dư thừa. Giá mà bên cạnh không có hai cái bóng đèn này thì tốt hơn!

Tô Bạch, luôn luôn ăn ở tốc độ cao, đây là thói quen được rèn trong quân đội, hiện tại tuy không cần vừa ăn vừa cướp nhưng tốc độ vẫn giữ vững như xưa, đương nhiên trông nhã nhặn hơn trước.

Về phần Tô lão đại, ăn uống luôn luôn nhẩn nha chậm rãi nhai nuốt, lúc này cũng vậy. Nhìn hai cha con đối diện thân thân thiết thiết, lại nhìn đứa em ngồi bên vùi đầu ngấu nghiến, Tô lão đại rốt cuộc phát hiện mình bỏ lỡ điều gì. Có lẽ, có một mái ấm cũng là điều hay!

“Triết Viễn, sau bữa chiều có rảnh không?” Tần Ly đút cho Tiểu Mãn no bụng mới bắt đầu ăn.

“Rảnh mà!” Mục Triết Viễn nuốt một miếng, nói như đính đóng cột. Đây là hẹn hò sao?

“Có thể đưa tôi tới đại học S không?” Tần Ly hỏi. Hôm nay cố tình làm nhiều một chút, lão Mã cũng rất thích ăn, lát nữa đưa qua một ít.

“Không vấn đề gì!” Mục Triết Viễn tăng tốc cho đũa. Hẹn hò, hẹn hò thật rồi!

Tô Bạch ngẩng đầu liếc nhìn hai người, buồn bực trong lòng. Hai người này thân thiết như vậy từ khi nào nhỉ? Theo lẽ thuờng phải thân với mình hơn chứ, tìm tài xế thì báo mình mới phải! Còn nữa, Mục Triết Viễn cậu quên là tối nay có hẹn với ngài William rồi à? Hừ, để rồi xem, mai tôi trừ lương của cậu!

.

Tần Ly bưng hai bình giữ nhiệt thật to, cùng Tiểu Mãn ngồi ở ghế sau. Mục Triết Viễn hơi bất mãn, ông chủ quán sao lại ngồi ghế sau, lẽ ra phải ngồi ghế phụ cạnh mình mới đúng chứ!

Xe chạy rất êm.

Tiểu Mãn lấy điện thoại của ba ba, bấm số, bật loa ngoài.

“Alô…” Giọng Lý Tranh truyền ra từ di động.

“Chú Lý Tranh, cháu là Tiểu Mãn…” Tiểu Mãn đang cầm di động, nghe được giọng Lý Tranh thì cười khanh khách. Lại nói, ngoại trừ cha mình, Tiểu Mãn thích nhất là chú Lý Tranh – người hay cùng bé chơi các trò.

“Ô, cục cưng Tiểu Mãn, nhớ chú rồi à?” Lý Tranh củng cười rộ lên, một loạt âm thanh sách vở loạt soạt truyền tới.

“Nhớ ạ. Tiểu Mãn đang tơi chỗ chú tặng Phật… Phật leo tường, ba ba làm, ngon lắm.” Tiểu Mãn kiêu ngạo vỗ vỗ bình giữ nhiệt bên cạnh.

Phật leo tường!

Tần Ly và Mục Triết Viễn cười đau cả bụng.

“Cái gì vậy?” Lý Tranh nghĩ mãi không ra.

“Là Phật khiêu tường. Bọn anh sắp tới rồi, chờ em ở cửa quán cơm thứ hai nhé.” Tần Ly ở bên cạnh tiếp một câu.

“Oa, lại có lộc ăn, anh Đại Lâm tốt quá!” Lý Tranh càng cao hứng. Là một sinh viên nghèo, đi làm thuê gặp được ông chủ tốt là một chuyện rất may mắn. Hoàn cảnh gia đình Lý Tranh khó khăn, sức khoẻ mẹ cậu không tốt, Lý Tranh ngoại trừ kiếm học phí còn phải thỉnh thoảng gửi tiền phụ giúp mẹ. Tần Ly biết chuyện, mỗi lần gọi Lý Tranh tới ăn cơm sẽ lại gói một phần cho cậu mang về, như vậy bữa sau cậu lại có đồ ăn.

“Tiểu Mãn không tốt sao, Tiểu Mãn không tốt sao?” Tiểu Mãn sốt ruột, rõ ràng mình cũng tới đưa cơm mà chú Lý Tranh chỉ nói ba ba tốt, tủi thân quá đi!

“Tiểu Mãn đương nhiên là tốt rồi, Tiểu Mãn của chúng ta là bé ngoan đáng yêu nhất hiểu chuyện nhất!” Lý Tranh cười không khép miệng.

“Còn phải là xinh đẹp nhất nữa.” Tiểu Mãn lớn tiếng nói.

“Phải phải phải, còn là xinh đẹp nhất nữa.” Lý Tranh thu dọn sách vở xong, kẹp vào nách chạy ra khỏi thu viện. May mà đang là giờ cơm, thư viện không có ai, nếu không mình nói chuyện điện thoại như vậy để người ta nghe được sẽ bị cười chết.

Mục Triết Viễn lẳng lặng nghe Tiểu Mãn nói chuyện qua điện thoại, chính anh cũng không phát hiện khóe miệng mình đã giương cao thế nào.


Hình ảnh bé Shin và chú chó Bạch Tuyết

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰