Quán cơm nhỏ – Chương 7 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 7 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Mấy ngày chỉ làm nhiệm vụ trông quầy, cửa hàng không thấy bị ảnh hưởng gì nhiều, hiện tại lại không có gánh nặng về tài chính nên Tần Ly quyết định sau này cứ tiếp tục lười, như vậy mới tiện cho việc đổi chỗ ở, tìm một nơi tốt hơn cho Tiểu Mãn.

Món Phật khiêu tường không dễ làm, rất nhiều nguyên liệu cần sơ chế trước. Một tay xử lý nguyên liệu một tay lật quảng cáo cho thuê phòng, bên tai nghe Tiểu Mãn đánh đàn tinh tính tang tang, cuộc sống, thật đẹp làm sao…

Hôm nay Mục Triết Viễn rất rảnh, rảnh đến nỗi đã đảo qua tiệm cơm tới lần thứ ba, thấy chồng quảng cáo cho thuê nhà trên bàn, con ngươi chuyển vài vòng, nảy ra một ý.

“Ông chủ à, định tìm thuê phòng mới?” Mục Triết Viễn len lén thò tay nhéo Tiều Mãn một cái.

“Ừ.” Tần Ly gật đầu.

“Ba phòng hai sảnh, mới sửa sang lại, cách nhà trẻ của con anh nửa giờ xe, tiện nghi đầy đủ, một tháng hai ngàn, chuyển vào ở luôn, thế nào?” Mục Triết Viễn chủ động mê hoặc.

“Có chuyện tốt như vậy?” Tần Ly hoài nghi nhân phẩm người này.

“À ừm, ở chung với chủ nhà.” Mục Triết Viễn sờ sờ mũi, không vội, từ từ sẽ tới…

“Đừng nói với tôi anh chính là chủ nhà đó.” Tần Ly bóc mẽ đối phương, tính kiếm cớ lại gần con tôi à, đừng mơ.

“Tiền thuê nhà có thể thương lượng.” Mục Triết Viễn nhấc tay tỏ thành ý.

“Không cần bàn nữa!” Tần Ly cự tuyệt thẳng thừng. Người như anh, lỡ dạy hư con tôi thì sao!

Mục Triết Viễn thất vọng quá. Lười biếng bò ra bàn liếc ông chủ quán đang sơ chế rau dưa cách đó không xa, anh càng xem càng thấy vừa mắt, nếu có thể, cứ như vậy ổn định mà sống cũng rất tốt…

Chiều về, ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu vào trong tiệm, thật ấm áp, Mục Triết Viễn nhanh chóng bị sưởi cho buồn ngủ. Lúc Tô Bạch tới chỉ thấy cấp dưới lại tranh thủ trốn việc kia đang ngủ gục trên bàn cơm trông đến là an tường.

Tô Bạch đặt một mô hình siêu nhân trên đàn của Tiểu Mãn, tay đánh bạo thò ra xoa nhè nhẹ lên cái đầu nhỏ.

“Cảm ơn chú Đại Bạch!” Tiểu Mãn quay nhìn cha rồi mới quay sang nói cảm ơn, thanh âm non nớt giòn tan ngọt tới tận tim Tô Bạch.

“Khi nào thì có thể ăn được?” Tô Bạch thông thả bước lại gần Tần Ly, nhìn đám nguyên liệu nhiều đến hoa cả mắt. Ôi, Phật khiêu tường, chỉ mới được ăn có một lần, dư vị còn ám ảnh tâm hồn ăn uống của anh đến nay…

“Mai đi, nhiều loại nguyên liệu quá, mình tôi làm không xuể, mai là cuối tuần không bán hàng, rảnh hơn.” Tần Ly liếc Tô Bạch một cái, thật muốn chặt cái tay vừa sờ trộm con mình xuống, bỏ vào nồi!

“Ngang nhiên trốn việc trong giờ làm, cậu nghĩ xem tôi nên trừ bao nhiêu tiền lương của cậu?” Tô Bạch ngồi xuống phía đối diện với Mục Triết Viễn, gõ gõ bàn, tủm tỉm cười nhìn cấp dưới còn đang ngái ngủ, trong lòng khó chịu muốn chết.

“Sếp à, anh không biết câu ‘thượng bất chính hạ tắc loạn’ (1) sao?” Mục Triết Viễn dụi dụi mắt, vươn vai một cái, ngủ một giấc đã thật…

(1) Thượng bất chính hạ tắc loạn: trên không nghiêm dưới cũng loạn.

Tô Bạch nheo mắt, gật gù không nói gì. Có điều từ sau hôm đó, Mục Triết Viễn phát hiện lượng công việc của mình tăng gấp đôi, đây là chuyện về sau.

Tần Ly bận rộn luôn tay vẫn dành chút thời gian quan sát hai vị bên kia đang nhìn nhau “âu yếm”, trong lòng cảm thấy có gì đó kỳ cục lắm. Ánh nắng đầu thu xuyên qua cửa kính rọi đến hai người làm tăng thêm một loại cảm giác mộng ảo, hình ảnh này, nhìn hài hòa đến khó hiểu.

Giữa hai người đàn ông lại có thể cho người khác cảm giác như vậy, Tần Ly cảm thấy rất kỳ lạ nhưng lại không biết lạ ở chỗ nào, sau, anh lười nghĩ, liền làm một bàn cơm tối đơn giản chờ hai vị luật sư chỉ thích tranh thủ cơ hội chiếm lợi “ngự giá”.

Nguyên liệu đã sơ chế ổn thỏa, buối tối không có việc gì làm, Tần Ly xách con lên, đi ra ngoài dạo phố đêm.

Khu phố trung tâm.

Hai cha con thong dong cùng đi dạo, thỉnh thoảng lại thơm thơm một cái thật là dễ chịu. Đi ngang qua một quán bar, Tần Ly hiếu kỳ liếc nhìn. Kiếp trước anh nằm trong danh sách “ba không” nên hiểu biết về thứ gọi là “bar” xấp xỉ bằng không. Chú ý tới quán bar này vì anh chợt thấy bóng Mục Triết Viễn vào cửa, mặt khác, ra vào nơi này toàn là nam, không những thế mà còn là các đôi nam tay trong tay.

Quán bar cho người đồng tính!

Tần Ly giật mình tình ngộ, ngay lập tức hiểu ra cảm giác quái dị mà hài hòa giữa hai vị luật sư hồi chiều là vì đâu. Thì ra là đoạn tụ (2)! Đúng rồi! Tần Ly trước là nghiên cứu văn học cổ điển, tuy chưa từng gặp người đồng tính ngoài đời nhưng những thứ kiểu như phân đào hay long dương hay đoạn tụ thì biết không ít, trong lịch sử có khá nhiều ví dụ mà.

(2) Đoạn tụ (cắt tay áo): ý nói đồng tính luyến ái (từ này dùng trong văn cổ đại).

Hai người kia, trông cũng xứng đôi, Tần Ly mỉm cười.

Khi đi tới một quầy hàng, Tần Ly muốn đi vào chọn cho con vài bộ đồ mùa thu nhưng Tiểu Mãn lại chôn chân bất động, ngón tay chỉ vào máy gắp búp bê ngoài cửa. Tần Ly hít sâu một hơi. Thứ này, chưa từng chơi đâu!

Nhìn đôi mắt đầy tin tưởng và chờ mong của con cưng, Tần Ly chạy vào bên trong đổi một trăm đồng thành tiền xu, quyết tâm tiến tới.

Món Tiểu Mãn tia được chính là đoàn tàu hỏa nằm dưới cùng.

Trượt!

Lại trượt!

Trượt nữa!

Liên tiếp gắp trượt, Tần Ly bắt đầu căng thẳng, mà cái miệng của Tiểu Mãn càng lúc càng cong lên.

Đến khi tờ một trăm đồng thứ ba ra đi vĩnh viễn cũng là lúc Tần Ly sụp đổ lòng tin. Trước đây luôn muốn nuông hư con cưng, đến lúc con thật sự bị chiều hư thì người chịu không nổi lại biến thành mình.

“Con à, mình ra ngoài kia mua một cái được không, ba ba hết tiền lẻ mất rồi.” Tần Ly ngồi xổm xuống, xòe bàn tay trống không ra.

Tiểu Mãn không chịu, kéo tay anh lật qua lật lại kiểm tra mấy lần, ngay cả kẽ tay cũng xem rất kỹ, xem xong mới thật sự tin ba ba hết tiền mất rồi, sau đó cái miệng nhỏ càng vểnh cao hơn.

“Muốn, muốn cái này cơ!” Tiểu Mãn nhất định không chịu buông tha.

Con trai bảo bối lần đầu muốn một thứ, thân làm cha lại không thể lấy cho con, Tần Ly thật muốn đập đầu vào tường cho rồi.

.

Lại nói anh cả của Tô Bạch, Tô Hâm Tô lão đại, vốn chỉ đi ngang qua, phát hiện hết thuốc lá nên định xuống xe mua một gói, không ngờ vừa dừng xe liền được xem một màn hay.

Chưa nói cậu nhóc đang cong môi, nắm chặt tay sau lưng, giẫm giầm đôi chân be bé làm nũng trông thu hút đến nhường nào, chỉ riêng vị ba ba trẻ tuổi đang ngồi xổm trước mặt con bứt bứt tóc một cách đáng thương đã khiến người ta chú ý. Con còn chưa kịp khóc, cha đã sắp khóc đến nơi rồi…

Xem đủ rồi, Tô lão đại bước vào mua thuốc lá, lúc đi ra, trên tay có thêm hai đồng xu.

“Cái nào?” Lòng tốt hiếm hoi của Tô lão đại xuất hiện.

“Tàu hỏa ạ.” Tiểu Mãn vừa sụt sịt vừa nói.

Đồng xu thứ nhất, luyện tập tìm cảm giác. Đồng xu thứ hai, vật đến tay.

Tần Ly tròn mắt 囧 囧, nhìn cái thứ khiến mình lãng phí ba trăm đồng bị người ta nắm trong tay, ghen tị đến ngứa cả răng, bây giờ nên giết người cướp của hay cướp của giết người đây?

Tô lão đại cầm tàu hỏa lắc lắc trước mặt hai cha con nhà nọ, hài lòng khi thấy được ánh mắt lấp lánh tỏa sáng của cả hai, sau đó đắc ý hất đầu, cầm tàu hỏa đi về phía xe mình.

Đi, đi mất rồi!

“Oa…” Tiểu Mãn mở mắt thật to nhìn tàu hỏa bị người ta mang đi, rốt cuộc không nhịn được nữa, khóc òa lên.

Tần Ly nổi giận.

Con anh, đáng yêu biết bao, ngoan ngoãn biết bao, chưa từng tùy hứng một lần, cũng chưa một lần khóc, vậy mà hôm nay tủi thân đến mức này! Họ Tô, quả nhiên không có lấy một mống tử tế!

Tiểu Mãn nhào vào lòng cha, bàn tay bé nhỏ nắm chặt áo anh, khóc đến không kịp thở, trông đáng thương vô cùng. Tần Ly đau lòng lắm, vừa muốn bóp chết tên họ Tô kia, vừa muốn bóp chết chính mình.

Tô lão đại ngây người. Anh thấy đứa bé kia đáng yêu quá nên muốn lừa bé gọi mình một tiếng “chú” mà thôi, định đùa trẻ con một chút, ai ngờ lại đùa đến làm bé khóc mất rồi.

Biết sai nên sửa ngay, anh lập tức quay lại, hai tay dâng tàu hoả lên, trên mặt còn nở nụ cười gượng gạo.

Dạo này Tiểu Mãn bị ba ba chiều lắm nên cũng đã biết dỗi, duỗi tay hất cái tàu hỏa xuống đất. Tàu hỏa nhỏ lăn ba bậc thang, rơi xuống thềm, gãy làm hai đoạn, hỏng luôn rồi!

Tần Ly cau mày, đặt con xuống, lấy tay lau những giọt nước mắt cứ rơi như không cầm nổi trên mặt con, một tay ôm con đi vào đổi mấy đồng tiền xu rồi bước ra.

“Tiểu Mãn, bé ngoan làm hỏng đồ của người khác là phải bồi thường và nói xin lỗi, biết không?” Anh lại đặt con xuống đất.

“Dạ…” Tiểu Mãn vừa khóc vừa nấc cụt.

“Ngoan, đem đền cho chú ấy, nhớ là phải nói xin lỗi nữa nhé.” Tần Ly đặt một đồng xu vào tay con, xoay bé về phía Tô lão đại.

“Không, không cần… là tôi không phải…” Tô lão đại lần đầu tiên trong đời nói năng lộn xộn. Trẻ con khóc, thật quá kinh khủng rồi, trước đây có nuôi em trai mà chưa thấy nó khóc đến như thế.

“Chú ơi, cháu xin… xin lỗi chú ạ.” Trình Tiểu Mãn đưa đồng xu ra, vẫn khóc thút tha thút thít, nước mắt từng viên từng viên lăn xuống, mà cánh tay vẫn cố chấp chìa tới.

Tồ lão đại vươn cánh tay cứng ngắc nhận đồng xu, cầm trong tay liền thấy cả lòng bàn tay nóng ran, đột nhiên cảm thấy tội nghiệt nặng nề.

Tô lão đại ngẩn ngơ đứng đó, nhìn người cha bế con đi, nhìn bé con ôm chặt cổ cha, nhìn người cha nhẹ nhàng vuốt lưng con, nhìn hai vai bé con khóc run lên từng chập, nhìn hai cha con mặt dán mặt đi xa dần. Tô lão đại phát hiện, dường như mình vừa bỏ lỡ điều gì.


 

7 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 7 [1]”

  1. Sau khi đọc gần 7 chương rất bức xúc muốn lột tả cảm xúc vô cùng bứt rứt =((( Ban đầu có niềm tin vững vàng vào Tô Bạch x Tần Ly. Sau đoạn xách củ cải lại đảo thành Tần Ly x Tô Bạch. Đọc đoạn “tìm thuê phòng ở” lại nghĩ ơ chẳng lẽ là Mục Viễn Triết x Tần Ly? Thêm đoạn sau nữa lại: chả lẽ là TB x MVT, rồi thêm nữa lại trời ơi công chính là Tô Hâm sao? Aishhhhhhhh, loạn =(((((

    1. Éo mợ, tui đọc cờm men tui cũng loạn luôn rồi =]]]]]
      Đính chính, CP: Tô Bạch x Tần Ly. Mục Triết Viễn x Êm zai bạo lực
      Thím coi chừng đứng nhầm hàng đó nhớ =]]]

      1. :< ko hiểu do văn mờ ám quá hay trí tưởng tượng của t quá tuyệt vời mà nó thành ra như vậy……. dù sao cx đã về đc đúng đường =)))))

    2. ình như suy nghĩ của hủ chúng ta đi theo 1 đường thẳng mà thôi. Hint mờ ám cứ gọi là đập vào mặt ý. Tôi còn có cái suy nghĩ Tô Bạch x MTV nữa cơ. Ôi mẹ ơi 😂.

      Em xem chui đã lâu nay mới trồi lên. Tks chủ nhà nhiều nhiều. Truyện rất vui và tình cảm gia đình anh em đồng nghiệp cũng rất nhẹ nhàng, đời thường. ^^

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰