Quán cơm nhỏ – Chương 6 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 6 [2] –

Typer: Cực Phẩm

“Cô tới đây làm gì?” Tần Ly không hề khách khí. Đối với người phụ nữ này, anh không có bất kỳ ấn tượng tốt nào, ngoại trừ ác cảm ra thì chỉ còn lại ác cảm. Anh không phải Trình Lâm, cậu ấy có thể nể tình cảm đã cùng nhau lớn lên, còn Tần Ly hiện tại chỉ muốn một cước đá người này văng thật xa.

“Đại Lâm, anh còn trách em sao?” Chu Cẩn Nhan đặt tách cà phê xuống, tư thế khá tao nhã.

“Có chuyện nói thẳng.” Tần Ly lười khách sáo, chỉ uống một ngụm cà phê rồi đặt xuống, không phải cà phê Blue Mountain, anh không thích mùi này.

“Đứa bé kia, em rất nhớ nó, ngày nào cũng nhớ. Liệu em có thể…” Viền mắt Chu Cẩn Nhan hồng lên, nhưng lời đang nói dở lại bị Tần Ly cắt ngang.

“Thôi đi, nói những lời không biết ngượng ấy, cô nghĩ tôi tin được sao?” Tần Ly cười nhạo, “Tôi hỏi cô, đứa bé ấy, nó mấy tuổi rồi? Tên là gì? Sinh nhật là hôm nào? Hàng ngày mấy giờ ngủ mấy giờ dậy? Thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì?”

Chu Cẩn Nhan run run môi, nước mắt rơi tí tách, “Anh Đại Lâm, đưa trả con cho em, xin anh.”

“Không có khả năng đâu, Tiểu Mãn là con tôi.”

“Tiểu Mãn? Không, Tiểu Mãn không phải con trai anh, anh đừng quên, anh và nó không có bất kỳ quan hệ máu mủ nào.” Màn kịch tình cảm ủy mị không có tác dụng, Chu Cẩn Nhan cũng thu nước mắt lại.

“Cô sai rồi, Tiểu Mãn họ Trình, trước đây nó họ Trình, bây giờ là họ Trình, sau này vẫn là họ Trình.” Tần Ly nhấn từng lời.

“Anh đã không muốn bàn bạc tử tế với em.” Chu Cẩn Nhan trầm mặc một lát, “Vậy chúng ta hẹn gặp nhau ở tòa án đi! Trừ khi có liên hệ máu mủ, còn lại bất kỳ phương diện nào anh cũng không thể tranh với em được đâu.”

“Cô Chu, liệu cô có biết một từ, đó là “tội bỏ rơi con” không? Người ta nói mang thai mười tháng, Tiểu Mãn mới hơn bảy tháng đã bị cô sinh non, sinh ra được mười lăm ngày, nó vẫn còn trong lồng ấp, cô đã bỏ đi, mãi tới nửa năm sau mới gửi về một lá đơn ly hôn. Bốn năm qua chẳng quan tâm, cô lấy tư cách gì mà ngồi đây bàn quyền nuôi Tiểu Mãn với tôi?” Nếu không phải đây là một phụ nữ, Tần Ly thật muốn tặng một cước vào mặt.

“Anh Đại Lâm, khi đó em cũng không còn cách nào nữa, em không thể để người ta biết em đã kết hôn, đã có con, khi đó em…” Chu Cẩn Nhan nói đến giữa chừng bỗng dừng lại, im lặng một lát mới nói tiếp, “Dù thế nào, em vẫn muốn nhận đứa bé này về.”

“Vậy gặp nhau ở tòa án đi!” Tần Ly cũng không còn muốn nói chuyện với cô ta, lập tức đứng dậy trả tiền rồi bỏ đi.

.

Về đến nhà, Tiểu Mãn vẫn chưa về, anh thở dài, móc điện thoại ra, bấm số.

“Lão Mã, em lớn nhà ta là cảnh sát đúng không, ừm, giúp tôi tra về một người, càng tỉ mỉ càng tốt, tên là Chu Cẩn Nhan, là vợ trước của thân thể này. Nhanh nhé! Được, thế nhé, tôi chờ tin của anh đấy!”

Tiếp tục bấm số.

“Alo, luật sư Tô à, xin chào, tôi là Trình Lâm, tôi có một vấn đề muốn hỏi ý kiến anh…” Tần Ly gọi cho Tô Bạch.

“Cậu Trình, có chuyện gì chúng ta gặp mặt rồi nói được không, tôi còn chưa ăn cơm.” Tô Bạch cấp tốc lợi dụng ca hội bắt chẹt.

“… Anh tới đây đi!” Tần Ly tắt máy, bước vào bếp.

Một bàn tràn đầy, mười món, sáu nóng bốn nguội, tám mặn hai món rau, thêm bát canh vịt già ninh rong biển, ngoại trừ hai món rau, còn lại đều là món Tô Bạch thích ăn.

Tô Bạch nuốt nước bọt, gian khổ nhấc mắt từ bàn ăn lên mặt Tần Ly, nghi hoặc hỏi, “Ông chủ à, chắc chắn là mời tôi đấy chứ?”

Tần Ly gật đầu.

“Thật sự không thu tiền?” Tô Bạch hỏi lại.

Tần Ly tiếp tục gật đầu.

Nhấc đũa, gió cuốn mây tan, lần đầu tiên ở chỗ ông chủ quán vô lương này ăn được vui vẻ đến thế, Tô Bạch nghĩ, khoảnh khắc đẹp nhất trong đời cũng chỉ như thế mà thôi…

“Chuyện gì nào?” Tô Bạch sờ sờ cái bụng phình ra, hài lòng nấc một cái, sau đó mới chú ý, chủ quán chưa hề động đũa.

“Có người muốn cướp con tôi. Giúp tôi thắng vụ này, tôi cho anh ăn không trả tiền cả đời.” Trước tiên, Tần Ly tung mồi nhử.

Mắt Tô Bạch sáng trưng, ăn miễn phí cả đời, một tương lai mới đẹp đẽ làm sao! Nhưng mà, không dám nhận đâu. Ai biết đoạn sau là cái gì, nếu bị thua thì sao? Các loại kiện tụng về quyền nuôi nấng hay phân chia tài sản sau khi ly hôn không phải sở trường của Tô đại luật sư anh mà, hu hu!

“Tôi giới thiệu cho anh một người khác, loại này chính là chuyên môn của Triết Viễn, từ hồi lên tòa lần đầu tới giờ chưa thua vụ nào đâu, bảo anh ta nhé!” Tô Bạch nén lệ trong lòng mà đẩy miếng ngon trên trời rơi xuống cho người khác, bắt đầu tự kiểm điểm vì mình đã chọn sai chuyên môn, rõ ràng loại án này có tương lai hơn những vụ kiện tụng thương mại gì gì đó nhiều.

“Triết Viễn? Ai?” Tần Ly không có ấn tượng gì với cái tên này.

“Mục Triết Viễn, anh gặp rồi còn gì.” Tô Bạch không còn gì để nói.

“Anh ta có được không?” Nhớ tới dáng dấp cà lơ cà phất kia, Tần Ly rất hoài nghi năng lực của anh chàng luật sư lúc nào cũng phì phèo điếu thuốc.

“Tin tôi đi, tuyệt đối ổn. Trừ tôi ra, anh ta là luật sư tốt nhất văn phòng luật chúng tôi đấy.” Tô Bạch ra sức khẳng định.

“Anh đang khen anh ta hay tự tâng bốc mình?” Tần Ly phải ngả mũ bội phục trình độ mặt dày của người này rồi.

“Tôi chỉ đang trần thuật sự thật nnà thôi.” Tô Bạch dõng dạc, độ dày của da mặt đã vượt qua hiểu biết của ai kia.

Khiêm tốn – đó là đức tính tốt đẹp của truyền thống mấy ngàn năm đó, biết không? Cố giáo sư văn học đã rất rất là bình tĩnh.

Hiệu suất của Mục Triết Viền quả rất cao, hôm sau đã tới cửa, đối với phúc lợi “ăn miễn phí cả đời” này rất là hứng thú. Tần Ly cũng biết điều kiện của mình không tốt, việc giữ được Tiểu Mãn không nắm chắc mười phần, đừng nói ăn miễn phí cả đời, cho dù là cung người ta như cung Phật cũng sẽ làm.

Lúc giấy gọi từ tòa án đưa về đến nhà, Tần Ly đang cho Tiểu Mãn ăn hoành thánh.

“Ba ba ăn nào!” Tiểu Mãn ngồi trên đùi cha, múc một viên hoành thánh thơm ngào ngạt đưa lên miệng Tần Ly. Mấy ngày nay tâm trạng của ba ba không tốt, mỗi lần bế Tiểu Mãn đều ôm thật là chặt, nhất định là có người làm ba ba tức giận rồi, người xấu!

Tần Ly há miệng nuốt hoành thánh con đút cho, bóp bóp cái mặt phúng phính của con, một cục cưng đáng yêu như thế, ai cũng không nhường, chết cũng không nhường!

Dỗ con trai ngủ trưa, dặn Lý Tranh trông cửa hàng, Tần Ly đến văn phòng luật sư của Tô Bạch. Lý Tranh không biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết tâm trạng ông chủ của mình không vui, mấy hôm nay không để ý chuyện trong cửa hàng. Ngay cả Tiểu Mãn cũng khác, không tới nhà trẻ, mỗi ngày chỉ ở trong nhà, quanh quẩn nghịch bên cây đàn dương cầm.

Đến phòng làm việc của Mục Triết Viễn, lão Mã cũng gọi tới, sau đó một tập tư liệu nhanh chóng được fax đến. Ba người chụm lại một chỗ lật tập tài liệu hơn trăm trang, càng xem sắc mặt càng biến hóa mạnh hơn… Mặt Tần Ly đã đen kịt lại, lúc này anh thật muốn làm thịt người đàn bà kia…

Tô Bạch thì đang quanh quẩn với một cái tên, cứ cảm thấy nghe quen tai nhưng lại không nghĩ ra đã nghe ở đâu…

Biểu tình của Mục Triết Viễn, chỉ có một chữ 囧. Tư liệu này, quá cặn kẽ đi, ngay cả thời gian kinh nguyệt của người ta cũng bị ghi lại, kinh khủng thật! Mục Triết Viễn cẩn thận quan sát cái mặt tối sầm ông chủ quán bên cạnh, thầm nghĩ người này không thể trêu vào, nên giữ khoảng cách một chút mới an toàn…

“Cái này, cái này, cái này…” Mục Triết Viễn nhặt ra mấy phần tư liệu trong đống giấy, quay sang cười cười với Tần Ly, “Chủ quán à, tính xem nên chuẩn bị cảm tạ tôi thế nào đi? Vụ này không cần lên tòa, với những thứ này tôi có thể cho cô ta tay trắng.”

Mấy tờ tư liệu gồm có, một tờ khai sinh của Tiểu Mãn, một tờ địa chỉ nơi công tác của người chồng, một bản hồ sơ bệnh lý của con trai cô ta.

Chồng của Chu Cẩn Nhan – cán bộ một cơ quan nhà nước. Con trai hai tuổi rưỡi của cô ta – bị chẩn đoán suy thận giai đoạn đầu.

“Thêm cái này nữa.” Tần Ly đưa ra một cái máy ghi âm, “Trong đó có ghi lại cuộc nói chuyện ngày hai người gặp gỡ.

“Nếu anh muốn, chúng ta có thể khởi kiện cô ta tội bỏ rơi con.” Nghe đến đoạn cuối, Mục Triết Viễn nhướng mày.

“Tôi không muốn để Tiểu Mãn biết nó có một người mẹ như vậy.” Tần Ly lắc đầu. Theo một khía cạnh nào đó mà nói, Chu Cẩn Nhan có thể được xem là một người mẹ tốt, chỉ có điều tình mẫu tử của cô ta không phải dành cho Tiểu Mãn…

“Vậy hẹn gặp họ, giải quyết riêng đi!” Tô Bạch vỗ vỗ vai Tần Ly không biết nên an ủi thế nào. Một người đàn bà như vậy, lại có thể có một người như vậy…


Pass Quán cơm nhỏ – Chương 6 [3]: Tên anh công trong bộ truyện Nhất Phẩm Thiên Kim – Địch Hoa, pass không dấu, viết hoa tất cả ~^^~

Có gì muốn nói không nào?