Quán cơm nhỏ – Chương 6 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 6 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Nói đến thứ gọi là khí thế này thì ai cũng có, khác nhau chỉ là độ mạnh yếu mà thôi. Vợ chồng lão Mã không cần bàn, một thô tục một hung hãn. Tô Bạch, trông bề ngoài thì còn ổn, âu phục giày da ra dáng như ai, nhưng lúc này ngồi trước mặt anh cả nhà mình trông yếu đuối đáng thương thế nào ấy. Về phần Tần Ly, nói theo kiểu của lão Mã, khi cùng cậu ta đánh nhau hay chịu phạt ngồi xổm úp mặt vào tường đội đĩa trứng thì anh nghĩ cậu ta ngay bên cạnh anh, đến khi cậu ta đốt hương nâng cầm hay ngồi lì trong thư phòng đọc sách chỉ có thể từ xa xa nhìn mà không dám tới gần. Cái con người đang thở lúc này trông mới có chút sức sống, hay nói khó nghe một chút là, còn giống con người…

Nói cách khác, những người đang ngồi đây, khí thế mạnh nhất, không ai ngoài đại ca nhà họ Tô.

Lão Mã xắn tay áo, bước lên che trước mặt Phương Sanh , hừ, muốn động đến bà xã tôi hả, không có cửa đâu!

Tần Ly nhìn lão Mã, hơi nhíu mày. Trước đây không ít lần cùng lão Mã ra ngoài đánh nhau nhưng chí ít hai người cũng giả trang một chút, lại chọn lúc trời tối nên chưa từng làm xấu hổ cái danh giáo sư đại học, tuy rằng về đến nhà vẫn bị phạt ngồi úp mặt vào tường đội trứng. Phần tử trí thức cao cấp mà, tốt khoe xấu che.

“Tội phạm lừa đảo, giết sạch không tha!” Tần Ly nhét Tiểu Mãn vào tay Phương Sanh, bước lên cùng lão Mã, bắt đầu bẻ đốt tay răng rắc.

Tô Bạch nghe được vài tiếng răng rắc đanh gọn đã cảm thấy lông mày nhảy loạn, lập tức hạ quyết tâm: nhất định phải ngăn anh cả lại! Vì đại nghiệp chực cơm của mình, nhất định không thể để anh ấy nổi nóng ở đây, cái chướng ngại vật “bát tự xung khắc” còn chưa vượt qua được đâu, nếu lại thêm anh cả quấy rối ở đây, mình vốn đã bị người ta kỳ thị, nhất định sẽ càng bị ghét hơn nữa đó!

Vì vậy, anh em nhà giáo kia đã bày xong tư thế chuẩn bị nghênh địch lại đành trơ mắt nhìn anh chàng hơn mét tám bị người ta tha như tha củ cải ra cửa, cơ hội giãn gân giãn cốt sống mái một phen cứ thế chết non…

Tần Ly chỉnh trang lại, quay về ôm Tiểu Mãn, lờ tịt ba vết máu trên mặt Phương Sanh.

“Dì quái dị!” Trình Tiểu Mãn nhào vào lòng cha mình, chỉ tay về phía Phương Sanh, gương mặt nho nhỏ vo thành một nắm. Dì quái dị, tự dưng lại đi, lại đi sờ mông người ta!

Phương Sanh không hiểu, một tay quàng ngang lưng, một tay đỡ mông, đây là cách bế rất bình thường mà, sao tự nhiên lại bị cào mặt, bị biến thành dì quái dị rồi? Đứa nhỏ này, ai dạy thế không biết, rất không đáng yêu!

Lão Mã nhìn vết xước trên mặt bà xã nhà mình, đau lòng quá, lại nhớ tới ba vệt trên mặt mình, thật muốn bóp chết tiểu su đệ ngu ngốc!

Tần Ly vờ như không thấy vẻ mặt đôi vợ chồng kia, một tay ôm con, một tay vung vẩy chi phiếu đủng đỉnh bước ra cửa. Tiền lãi của tiệm cơm thời gian qua, “di sản” trên thẻ cũ, cộng với tiền lão Mã bán tranh lần cuối cùng, tổng cộng tầm hơn hai mươi vạn đồng rồi, nên đi chọn đàn dương cầm cho Tiểu Mãn thôi…

Tần Ly không hiểu về đàn dương cầm nhưng ánh mắt cũng khá, tiện tay chọn một cái đã hơn mười vạn. Lão Mã đứng phía sau tặc lưỡi, nhớ tới cái đàn dương cầm đắt thái quá mà số phận lại long đong lận đận đến nỗi phải nằm ở góc phòng cho bụi phủ, lúc ấy anh nhanh chóng quyết định dọn nó sang trường học mà không hề chớp mắt một cái.

Trước đây tiểu sư đệ không ưa đàn dương cầm, chỉ thích học đàn cổ với sư mẫu, hiện tại thằng nhóc xấu xa này mới được bốn tuổi, có cần mua cái đàn đắt đến thế không? Ừ thì chú không quan tâm đến giá cả, cũng phải nghĩ xem thằng nhóc ngắn một mẩu này liệu có dùng được cái đàn to đùng ấy không chứ? Mà dù có dùng được, cái cửa hàng bé bằng bàn tay của chú có chỗ nào chứa được nó?

Tần Ly không phải chưa từng nghĩ tới chuyển chỗ ở khác nhưng chuyển nhà sẽ sinh ra rất nhiều vấn đề mới. Mỗi sáng thức dậy lúc bốn giờ, khi đó Tiểu Mãn còn đang ngủ, mà Tần Ly chắc chắn không bao giờ nghĩ đến chuyện để con ngủ một mình trong nhà còn bản thân tới cửa hàng làm việc. Vì vậy, hai cha con vẫn chen chúc trong căn gác bé như cái lỗ mũi kia đến giờ.

Cuối cùng, nhân viên bán hàng đề nghị Tần Ly mua một cây đàn dương cầm cỡ nhỏ dùng cho trẻ em, tính năng khá tốt, giá hơn ba vạn đồng. Trên đường về nhà, Tiểu Mãn ôm quyển sách nhạc tặng kèm, vui vẻ nhảy nhót như chú chim nhỏ.

Trên lầu không có chỗ để đàn, Tần Ly nhìn quanh quất trong sảnh ăn của cửa hàng, đến bên tường kéo một cái bàn ra, kê đàn vào đó, lại nhờ Lý Tranh tìm giúp một sinh viên khoa âm nhạc tới dạy con.

.

Lại nói Tô lão đại, bị em trai mạnh mẽ kéo về thì rất bất mãn, vất vả sớm hôm nuôi lớn được một đứa em, sao nó có thể thiên vị người ngoài như vậy? Muốn ăn đòn rồi phải không?

“Đầu tiên nói cho rõ, kẻ lừa đảo là thế nào?” Đại ca nhà họ Tô ngồi vào salon, liếc nhìn nhà của em trai mình. Thằng bé này dọn đến đây ở đã mấy năm sao mà nhà vẫn trống toang hoác, lạnh lẽo thế này?

Tô Bạch chột dạ nhưng vẫn ngoan ngoãn kể lại toàn bộ sự tình với anh mình, sau đó bị anh trai khinh bỉ.

“Lão tam, anh chưa cho chú ăn hay là chưa cho chú mặc? Không mua nhà hay không mua xe cho chú? Để đến nỗi có một tí lợi ích cũng tham?” Tô đại ca đối với em mình đã không còn gì để nói.

“Em chỉ là muốn có người cùng ăn cơm không được à? Không ai ăn với em thì cho em nhìn thôi không được à?” Tô Bạch cũng giận.

Tô lão đại rất tức giận. Vừa biết em út bị thương đã phải vội vã bỏ việc bay ngay tới đây, không ngờ thằng ranh không biết tốt xấu không những dám bênh người ngoài mà còn đám to tiếng với anh, thật là, muốn làm phản chắc?

Tô lão đại rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

Tô Bạch trừng mắt nhìn cái cửa đã bị anh cả đá cho biến dạng, lấy điện thoại gọi thợ đến sửa, tiện thể tha luôn cái tủ lạnh cũng bị ông anh đá hỏng đi. May mà trong tủ chẳng có gì, không thì lại mất công dọn dẹp. Tô Bạch nhặt mấy lon bia vương vãi trên đất, cơn tức trong lòng không sao tìm được chỗ phát ra.

Không biết tối muộn thế này anh cả chạy đi đâu xì cơn giận nữa, Tô Bạch giật một lon bia, ngửa cổ uống cạn, nhớ tới đầu sỏ gây nên vụ này – ông chủ quán vô lương, lại hận đến muốn xách người tới cắn vài cái cho hả giận.

.

Tần Ly không có hứng thú tự dâng tới cửa làm chỗ trút giận, lúc này đang vui vẻ lắm! Đúng dịp cuối tuần, tiệm cơm đóng cửa, sáng đưa con trai đi công viên trò chơi chơi nửa ngày, chiều phỏng vấn gia sư, nghe con trai bảo bối tinh tinh tang tang đánh đàn, đây đúng là một kiểu hưởng thụ!

Phương Sanh đã về thành phố S, lão Mã trước bị thỉnh giảng tới thành phố T một tháng, công việc tồn đọng một đống cũng phải về trường vật lộn với nhiệm vụ rồi.

Gia sư của Tiểu Mãn là một nữ sinh, tên là Vương Giai Nhiên sinh viên năm thứ ba, kỹ thuật đàn dương cầm cấp tám (1), thừa sức dạy Tiểu Mãn, Tần Ly nhanh chóng ký hợp đồng với cô bé.

(1) Kỹ thuật chơi đàn dương cầm được chia thành mười cấp.

Giữ cô giáo mới lại dùng cơm, đang định vào bếp thì ngoài cửa có một vị khách tới…

Tần Ly nhíu mày, cầm ví đưa cho Lý Tranh, “Tiểu Tranh, giúp anh mời cô Vương ra ngoài dùng cơm, tiện thể mang cả Tiểu Mãn đi. Anh có khách, phải đi ra ngoài một lát.”

Lý Tranh không thắc mắc, chỉ nhìn thoáng qua người vừa đến rồi mang một lớn một nhỏ ra cửa.

Người tới, một phụ nữ xinh đẹp, là vợ trước của Trình Lâm, mẹ ruột Tiểu Mãn.


Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰