Quán cơm nhỏ – Chương 5 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 5 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Nếu không phải đang váng đầu, Tô Bạch nhất định sẽ xông đến xách cổ người kia quẳng ra ngoài cửa sổ. Đây là tự tác nghiệt bất khả hoạt (1) trong truyền thuyết sao? Song Tô Bạch bắt đầu lo lắng, chuyện bị người ta đánh cho nhập viện nhất định không thể để anh cả biết. Giống chủ quán có một bà chị siêu cấp bênh em, anh cũng có một ông anh như vậy. Có điều, chị của chủ quán thì lấy chảo đập méo đầu người ta, anh trai anh là kiểu người sẽ lấy tiền ném chết người ấy, ném chết xong lại còn muốn thu hồi tiền…

(1) Tự tác nghiệt bất khả hoạt: tự làm bậy tự lãnh hậu quả.

Hôm sau, Tô Bạch xuất viện, chính thức hòa giải với Tần Ly, chỉ có điều, lúc xé tờ giấy nợ, đại luật sư vô cùng không cam lòng. Trợn mắt nhìn từng cục thịt thơm ngào ngạt đàn đàn lũ lũ giã biệt mình, luật sư Tô lòng đau như cắt.

.

Anh cả nhà họ Tô vẫn cứ tới rồi.

Tô Hâm (2), người cũng như tên, chỉ thích tiền, từ hai mươi lăm tuổi tiếp nhận công ty Tô thị là bắt đầu đâm vào đống tiền, cả ngày chạy khắp trời nam biển bắc, đến thời gian lấy vợ cũng tiếc, cho nên đến nay đã ngoài ba mươi vẫn nằm trong diện hộ độc thân.

(2) Hâm [鑫]: giàu có, thịnh vượng, thường dùng làm tên người hoặc cửa hàng.

Tô Bạch luôn cảm thấy gia đình nhà mình không được bình thường.

Gia cảnh Tô Bạch gồm có: một đôi cha mẹ từ khi về hưu chỉ biết bay tới bay lui khắp thế giới, chơi bời ăn uống chẳng quản việc nhà; một ông anh cả là gian thương chẳng quan tâm việc gì ngoài kiếm tiền; một anh hai là nhà sinh vật học quanh năm suốt tháng rúc trong rừng nguyên sinh, râu và tóc dài như nhau. Chỉ có mình anh bình thường, an an ổn ổn lớn lên, lén lút thi một trường đại học trong nước, đến năm thứ hai đúng dịp quân đội tới trường tuyển người liền tạm nghỉ học hai năm, chuồn đi làm lính, xuất ngũ lại quay về học tiếp ngành luật. Cuộc sống bình thường, thật tốt!

Khi Tô Hâm tới, Tô Bạch đang còn chèo kéo Tiểu Mãn, mua một đống to nào là xe, nào súng, nào thuyền, tất cả chỉ nhằm phục vụ mục đích đáng thẹn là tiếp tục chực cơm…

Trình Tiểu Mãn mở to cặp mắt tròn xoe đảo đảo trên đống đồ chơi mới tinh, đôi tay be bé lại nắm sau lưng, sờ cũng không thèm sờ lấy một cái. Ba ba bảo, không có việc gì mà tự đến xun xoe chính là chuyện các chú các bác các cô quái dị thường làm, mật ngọt chết ruồi, không thể lấy. Trình Tiểu Mãn động động đôi móng vuốt sau lưng, ngoẹo đầu nhỏ cẩn thận lo lắng, có nên vung một phát tới không nhỉ?

Dưới hướng dẫn của trợ lý Tô Bạch, Tô Hâm tìm được quán cơm nhỏ kia, chỉ thấy thằng em không tiền đồ của mình đang tìm mọi cách lấy lòng một đứa bé trai tầm ba, bốn tuổi trông rất đáng yêu, trong phòng khách của quán có ba người lớn đang giằng co gì đó…

Đang định vỗ vỗ vai em trai thì đột nhiên một vật thể bay đen thùi lùi tập kích. Vung tay tóm gọn, ra là một cái nghiên mực. Đang định phát hỏa, chợt lại một vật dài dài mảnh mảnh bay tới, lần này không chụp kịp, cái hộp rơi xuống đất liền bung ra.

Ba người bên trong ngơ ngác nhìn Tô Hâm, sau đó một người đàn ông ưỡn cái bụng bia chạy tới, giặt lấy nghiên mực trên dưới kiểm tra một lượt mới an lòng.

“Nghiên mực Đoan Khê (3) của thầy, may mà chưa vỡ, may mà chưa vỡ!” Lão Mã lau mồ hôi rối rít cảm ơn Tô Hâm.

(3) Nghiên mực Đoan Khê: còn gọi là Đoan nghiên, là nghiên mực làm từ vùng Đoan Khê, Quảng Châu, đây là loại nghiên mực tốt nhất.

Trình Tiểu Mãn vốn đang dồn lực chú ý lên đống đồ chơi mới, thấy cái hộp gỗ rơi bên cạnh lại nhanh nhẹn nhặt lên. Hộp gỗ đã rơi nắp, Tiểu Mãn vừa nhấc lên thì một cuộn tranh nhanh như chớp trải ra đất.

Sau đó, mắt Tô Hâm trợn thật to.

Trước tiên anh nhìn thấy một con dấu. Con dấu kia rất quen mắt, hai bức tranh treo trong phòng làm việc của anh đều có con dấu này, đó là bút tích thực của nhà thư họa quá cố nổi tiếng Tần Ly. Tranh Tần Ly không nhiều, khó tìm, anh ta lại mất sớm, có lẽ sau này càng khó tìm được. Thế mà ở đây lại có một bản bút tích thực!

Tô Bạch ngây ngô nhìn anh mình. Anh cả nhà họ Tô còn đang tròn mắt nhìn chằm chằm bức tranh kia, theo đó thấy được một đôi chân nhỏ, đôi chân xỏ giày xăng-đan da, cứ thế giẫm lên trung tâm bức tranh, sau đó giậm giậm một cái, đặt mông ngồi xuống.

Đây, đây, đây là con nhà ai thế hả? Sao còn chưa kéo ra ngoài đánh đòn?

Tần Ly cau mày một cái, đi tới ôm con lên, vỗ nhẹ vào mông bé vài cái, răn dạy, “Tiểu Mãn, chỗ không sạch sẽ sao cứ ngồi bừa xuống thế? Lần sau không được như thế nhé.”

Tô Hâm mở mắt trừng trừng nhìn người kia ôm con bỏ đi không thèm để ý chút nào đối với vết chân trên bức tranh, lòng muốn chảy máu luôn. Tần Ly chưa bao giờ biết tranh của mình trị giá bao nhiêu, trước đây mỗi lần lão Mã bán xong liền giữ lại một phần cho khoa, còn lại sẽ gửi trực tiếp vào tài khoản của Tần Ly, ai biết được lão Mã giỏi làm marketing thế chứ!

Nhìn bức Tuế hàn tam hữu đồ (4) bị người ta xem như rác rưởi vứt chỏng chơ trên đất, Tô đại gian thương lòng đau như cắt, đây, đây đúng là quá đáng mà! Hai cha con nhà này đều nên bị kéo ra ngoài đánh đòn đi!

(4) Tuế hàn tam hữu đồ: tranh vẽ ba loại cây “tam hữu” – tùng, trúc, mai. Đây là ba loại cây chịu được giá rét mùa đông, biểu thị ý tôn vinh sự cứng cỏi vượt qua thử thách khắc nghiệt, hay còn biểu thị cho tình bạn trung chinh, phải có khí tiết. Tranh có thể có cả ba cây hoặc chỉ vẽ tùng và mai.

Phương Sanh nổi giận, cho anh em nhà kia một cái lườm rách mắt, bước tới nhặt bức tranh, lấy khăn tay lau qua loa vết chân trên đó, cuộn cuộn vài cái rồi ném vào rương hành lý dưới chân. Trong đó là một ít đồ trước đây Tần Ly hay dùng cùng với vài món di vật của thầy cô.

Đối với tranh của Tần Ly, quan điểm của lão Mã và vợ rất thống nhất. Trước đây cho là người đã chết nên thu về làm vật kỷ niệm, treo khắp nơi trong nhà. Hiện tại người còn sống, loại đồ vật này giờ muốn bao nhiêu có bấy nhiêu thôi, không cần nâng niu làm gì!

Tô Bạch kéo áo anh trai, không động đậy, lại chọt chọt thắt lưng anh, cuối cùng cũng lôi được chú ý của anh trai gian thương lên người mình. Tô Bạch rất sợ ông anh này. Nhớ năm đó, ba Tô mẹ Tô vứt lại tất cả cùng nhau đi du lịch, Tô Bạch mới có mười bốn tuổi, cứ thế bị quăng cho ông anh trai hơn mình mười một tuổi này. Anh cả có biết chăm sóc người khác bao giờ đâu, giao em trai cho quản gia và bảo mẫu xong là không để ý đến nữa, chỉ thỉnh thoảng nhớ tới mới “quan tâm dạy dỗ” một trận. Mười bốn mười lăm tuổi là thời kỳ nổi loạn của thiếu niên, lại thiếu khuyết quản giáo, khi đó Tô Bạch còn là một cậu nhóc cứng đầu cứng cổ, anh trai lại thiếu kiên nhẫn nên bị ăn đòn không ít. Chính vì vậy, Tô Bạch mới đội một áp lực thật lớn lén lút thi một trường đại học trong nước, lại chọn chuyên ngành chẳng liên quan chút gì đến kinh doanh là pháp luật…

Lại nói, ước vọng lớn nhất của tam công tử nhà họ Tô chẳng qua chỉ là người một nhà sum vầy đông đủ hạnh phúc bên nhau, đương nhiên, ước vọng chỉ có thể là ước vọng mà thôi. Đây cũng là nguyên nhân khiến đại luật sư Tô mặt dạn mày dày đến nhà Tần Ly chực cơm. Lần đầu tiên thấy người kia cẩn thận tỉ mỉ đút cho con ăn, Tô Bạch chợt nhớ tới cảnh tượng ấm áp thật lâu trước đây, người nhà anh cũng quây quần dùng cơm bên nhau…

“Anh cả, sao anh lại tới đây? Trước khi đến thì báo một tiếng cho em, để em chuẩn bị cho anh đón gió tẩy trần có hơn không?” Tô Bạch liếc nhìn sắc mặt anh mình, sau đó lại vụng trộm liếc sang Tần Ly, quyết định tốt nhất là nên trấn an ông anh nóng nảy đã…

Tô lão đại không trả lời, vít đầu em trai xuống, nhìn trái nhìn phải, ngó trên ngó dưới một lượt, thấy ngoài chỗ bị khâu mấy mũi thì không còn vết thương nào khác mới yên tâm. Sau đó, ngón tay cái của anh sờ sờ miệng vết thương rồi ấn mạnh một cái, lập tức nghe thấy tiếng đứa em gào lên như bị chọc tiết. Ừ, âm còn vang dội lắm, tốt…

“Ai làm?” Tô lão đại nhìn mấy người nhà kia một lượt, không giận mà uy.

/Hết chương 5/

One thought on “Quán cơm nhỏ – Chương 5 [3]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰