Quán cơm nhỏ – Chương 5 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 5 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Tần Ly chuẩn bị xong hai vò dưa chua mới lên lầu, vừa đến cửa phòng đã ngửi thấy mùi thuốc lá liền vội vã bước tới dụi tắt điếu thuốc thứ n trong tay lão Mã, sau đó lấy quạt hương bồ ra sức quạt không khí.

“Dám hút thuốc trước mặt con tôi, lão Mã, ông chết chắc rồi!” Tần Ly tức giận, lại dám để con tôi hít khói thuốc của ông, dám để đứa con bốn tuổi nhà tôi hít khói thuốc của ông!

Nhìn người trước mặt đang giương nanh múa vuốt, lão Mã vừa rưng rưng nước mắt vừa buồn cười. Đúng vậy, cho dù đã thay đổi vỏ ngoài nhưng đây vẫn cứ là tiểu sư đệ của anh, mặt trước quân tử mặt sau lưu manh, không khác xưa chút nào!

“Này, một đống tuổi rồi, đừng có sướt mướt như thế được không hả?” Tần Ly chưa kịp tránh đã bị người ta ôm chặt lấy. Ừ thì thôi, ôm thì ôm đi, nhưng mà có cần vừa ôm vừa vỗ vỗ sau lưng như với trẻ con thế không, ừm, giống như vỗ an ủi con mình ấy!

Lão Mã ôm tiểu sư đệ còn sống sờ sờ vào lòng, tâm tình chầm chậm bình tĩnh lại. Tỉnh táo lại rồi, chuyên cần giải quyết cũng nên đối mặt, nghĩ đến cọp mẹ trong nhà, mặt anh lại nhăn nhúm vào một chỗ. Không nắm kinh tế trong nhà nên cần tiền thì phải nhờ “thủ quỹ gia đình” chi, bà chủ nhà anh cứ gặp dịp là phải tìm cớ “sửa chữa” anh, lần này chắc chắn sẽ khiến anh chết rất khó coi. Nhưng nếu không nói cho bà ấy, để sau này bà ấy biết mình giấu giếm chuyện của Tiểu Ly hoặc là nhìn Tiểu Ly gặp khó khăn mà không giúp được, anh khẳng định mình sẽ sống không bằng chết.

“Tiểu Ly, tài sản trong nhà chú, anh bán hết mất rồi, quyên cho khoa xây phòng học và tạo quỹ học bổng, lấy tên thầy cô.”

“Thư viện cũng xây dựng thêm, anh không dám lấy tên chú, biết chú không thích những thứ hư danh này, chỉ treo trong phòng sách cổ một bức tranh chữ của chú. Tự nhiên một chốc đã thêm mười vạn đầu sách, cộng thêm bao nhiêu độc bản sách quý, chú không biết viện trưởng Hoắc vênh váo thế nào đâu, chỗ đó đã thành phòng tiếp khách của ông ấy luôn đấy.”

“Tiền bảo hiểm của chú anh chưa lấy, à, người hưởng là con anh, bao giờ có anh sẽ mang đến cho chú.”

“Sư tử cái nhớ chú lắm, mỗi lần nhớ lại khóc, mỗi lần khóc lại ngược đãi anh, thôi, đi theo anh về nhà, anh nuôi chú.”

“Còn cháu trai chú, sinh nhật năm nay của nó chú chưa tới, tiền lì xì còn đang nợ đấy…”

Lão Mã vừa đi phía sau Tần Ly vừa lải nhải luôn mồm, như thể muốn đóng gói mang người về ngay lập tức.

Nhẫn nhịn nghe lão Mã nói nhảm nửa ngày, cuối cùng Tần Ly cũng bắt được trọng điểm, thảo nào trước đây cảm thấy có gì đó không ổn. Đúng vậy, bảo hiểm! Tần Ly không hiểu biết chuyện này lắm, những chuyện lặt vặt trong nhà trước đây đều do lão Mã một tay xử lý, hiện tại tự mình thu xếp mọi chuyện cũng không nhớ tới.

Xe của họ Tô kia, BMW số lượng hữu hạn toàn cầu, sao lại không có bảo hiểm! Bảy vạn đồng sửa xe, trừ bảo hiểm đi sẽ không còn bao nhiêu mới đúng, luật sư, đúng là lòng dạ hiểm độc!

Tên mặt người dạ thú kia!

Trên mặt Tần Ly treo lên nụ cười quen thuộc, bàn tay lại vặn gãy đôi đũa đang cầm.

Bên này, đang thức đêm tăng ca xử lý tài liệu, đại luật sư Tô rùng mình một cái.

Dỡ gánh nặng trong lòng xuống, Tần Ly cảm thấy thoải mái hơn nhiều, về chuyện cùng lão Mã quay về, Tần Ly chưa từng nghĩ tới. Anh không có gì bất mãn với công việc hiện tại, tuy có hơi mệt nhưng kiếm tiền khá nhanh, ít nhất cũng phải bám ở đây đến khi hết hạn hợp đồng thuê nhà đã. Hơn nữa, quay về anh cũng không tìm được vị trí thích hợp cho mình. Với bằng cấp của Trình Lâm, anh không thể xin được công việc dạy học quen thuộc. Trừ việc làm chủ quán, anh chỉ sợ hiện thời mình không thể tìm được công việc có thời gian thuận tiện như vậy. Việc chăm sóc con trai, anh chưa từng nghĩ đến chuyện nhờ người khác.

“Con tôi trông đáng yêu không?” Nhìn cục cưng nằm ngang giường ngủ say sưa, nước miếng đầy khóe miệng, Tần Ly cười tủm tỉm cắt đứt dòng lải nhải của lão Mã.

“Cũng được, chỉ kém con anh chút xíu.” Lão Mã vênh váo.

Con mình vợ người lúc nào cũng tuyệt nhất, Tần Ly hiểu chân lý này nên không tranh cãi, lấy một cái chăn ra trải chỗ nằm cho lão Mã.

Sớm hôm sau, nhìn tiểu sư đệ nhà mình đeo tạp dề đứng bên ngoài làm bánh cuộn, lão Mã đột nhiên cảm thấy như vậy cũng rất tốt. Nhìn thì có vẻ như bị nhiễm khói bụi trần tục song chính vì thế trông tiểu sư đệ mới có nhân khí hơn trước đây, tựa như kẻ xa cách hồng trần cuối cùng cũng nhuốm khói lửa nhân gian, sống động hơn nhiều. Lão Mã rất hài lòng, gọi điện thông báo cho cọp mẹ trong nhà rồi đi làm.

Cơm trưa của Tô Bạch hôm nay do Lý Tranh đưa tới.

Lý Tranh luôn lễ phép lại khéo nói, mỗi lần tới luôn bị mấy người trong phòng làm việc túm lại nói đôi ba câu chuyện. Lần này cậu nhóc lại không hề rảnh rang tán gẫu mà chỉ nói với Tô Bạch một câu rồi đi.

“Ông chủ bảo tôi hỏi ngài, tiền bảo hiểm lúc nào thì có?”

Lộ rồi.

Tô đại luật sư cầm đũa ngồi thừ người, trong đầu chỉ ong ong hai từ.

Ông chủ quán này không dễ đối phó, Tô Bạch cũng không định gian lận người ta, ban đầu chẳng qua chỉ định chỉnh người ta chút thôi, ai biết loại chuyện này làm mãi cũng sẽ nghiện cơ chứ? Hơn nữa, đùa dai quá, Tô Bạch cũng thực sự nghĩ ông chủ độc miệng kia nợ mình bảy vạn mà quên mất vụ bảo hiểm.

Cơm trưa của Tô Bạch luôn luôn do Tần Ly làm, bốn món thức ăn một canh, ba mặn một rau, nước và món rau là tặng kèm, không khác gì thường ngày, song hôm nay Tô đại luật sư không có hứng thú thưởng thức.

Cơm lạnh, đồ ăn cũng lạnh cả rồi. Luật sư Tô lần đầu tiên ăn mà không biết mùi vị, thật lãng phí lương thực.

Vất vả tha theo tâm trạng phấp phỏng đến cuối ngày, mang ý niệm sớm muộn gì cũng chết, Tô Bạch hiên ngang lẫm liệt ra trận.

Từ xa xa, anh đã thấy ba cái bóng lắc lư theo hình răng cưa trên đường, hai lớn một nhỏ. Nhỏ là cục cưng bảo bối của chủ quán, lớn, một là cậu phụ việc, một là ông anh Mã gì đó.

Tô Bạch dừng lại nhìn một lúc, thấy ba người kia đi tới đi lui, vòng qua vòng lại mấy lượt. Đây là, tản bộ? Đè một bụng hồ nghi xuống, Tô Bạch bước tới đẩy cửa quán.

Tình huống gì đây?

Một phụ nữ, dáng vóc bốc lửa, tay cầm cái chảo, chân dẫm lên ghế. Chủ quán đang lùi vào mãi tận góc tường, vẻ mặt sợ hãi.

Nháy mắt, trong đầu Tô Bạch xẹt qua vô số ý tưởng. Thông cảm đi, người ta là luật sư, các loại bi hài kịch của cuộc sống đều đã được chứng kiến, tự nhiên sức tưởng tượng nở rộ bất thường.

Tô Bạch còn đang phỏng đoán quan hệ của hai ngươi, chủ quán bỗng sáng rực hai mắt, nhanh nhẹn nhảy tới sau lưng người đẹp bốc lửa kia, thẽ thọt đầy đáng thương, “Chị, tên này bắt nạt em! Hắn lừa em bảy vạn đồng liền, lại còn bắt em làm trâu làm ngựa cho hắn! Thậm chí hôm qua hắn còn mang đồng bọn đánh lão Mã nhà chị, đi giày tây đế cứng đá đấy, mạnh lắm!”

Chưa kịp phản ứng, đầu Tô Bạch đã trúng hai đáy chảo, thấy máu, hôn mê.

Lần thứ hai mở mắt là ở trong bệnh viện, Kỳ thực anh không bị thương nặng lắm, chỉ khâu ba mũi, choáng do mất máu mà thôi.

Tô Bạch trừng mắt nhìn ông chủ quán vô lương, ừ thì tôi trêu anh nhưng anh cũng không thể bảo người ta động thủ thế chứ, cái này gọi là cố ý gây thương tích rồi đấy!

“Nếu không phải anh, nằm đây sẽ là tôi.” Tần Ly vô tâm bĩu môi. Sư tử họ Phương kia ra tay chưa bao giờ lưu tình. Nhớ có lần anh đánh nhau với lão Mã khiến lão phải vào viện, ngay hôm sau liền bị cọp mẹ này cho một trận vào đoàn tụ với anh em luôn, xuất viện về nhà còn bị cha phạt úp mặt góc tường ba tiếng liền. Ba Tần luôn chủ trương không phạt thể xác, trước giờ nghiêm phạt hai đứa con luôn là úp mặt vào góc tường, trên đầu đội một cái đĩa, trong đĩa bỏ một quả trứng…

“Anh, anh…” Tô Bạch giận điên lên, bắt đầu lắp bắp.

“Tử đạo hữu bất tử bần đạo (1), hơn nữa, anh cũng chưa tính là đạo hữu của tôi kia mà.” Tần Ly cầm một quả táo, “rốp rốp” cắn một miếng, chẳng để ý đến vị luật sư đang xì khói vì tức giận kia.

(1) Tử đạo hữu bất tử bần đạo: đại ý là thà bạn chết còn hơn mình chết.


 

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰