Quán cơm nhỏ – Chương 5 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 5 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Khi bữa tối trình làng, Tô Bạch sửng sốt. Vốn hí hửng tới ăn ké sủi cảo, nhìn đi nhìn lại, đúng là sủi cảo thật, chỉ có điều to thật là to. Tần Ly lần này làm sủi cảo loại lớn, nhân rất đơn giản, cải thảo, thịt lợn, rau hẹ, cộng thêm bì lợn đông hầm cả buổi tối hôm trước, vỏ mỏng nhân dày, ăn vào miệng… ái chà chà, thơm ngon tuyệt vời mà lại không ngấy. Ăn kèm hành tây, tương đậu, đúng là món thường ngày theo phong cách nông thôn đông bắc.

Ăn uống no đủ, Tần Ly xếp một hộp đầy cho Lý Tranh mang về, Tô Bạch và Mục Triết Viễn cũng chào rồi lui quân.

“Tên kia là ai thế? Nó dựa vào đâu mà khoa tay múa chân với chú?” Lão Mã luôn luôn thiên vị người nhà, nhìn tên đàn ông mặc đồ đen kia cực kỳ không vừa mắt.

“Chủ nợ đấy.” Nhớ tới bảy vạn đồng kia, Tần Ly tức nghiến răng.

Lão Mã bó tay rồi. Nói đến tiền thì anh đành chịu, tiền lương của anh không thấp, thỉnh thoảng còn làm một cú đầu tư ngắn hạn vào cổ phiếu, thu nhập cũng khá, nhưng mà, trong nhà có cọp mẹ. Nói đến vợ lão Mã thì chỉ cần đề cập vài câu. Người lão Mà sợ nhất đời là vợ mình, mà người Tần Ly sợ nhất trên đời cũng là vợ lão Mã. Người phụ nữ kia, hung tàn số một!

Phương Sanh – vợ lão Mã, vốn là học trò mẹ Tần, một lần gặp thanh niên điển trai trẻ trung Mã Lực tại Tần gia liền trúng tiếng sét ái tình, sau đó bắt đầu hành trình theo đuổi dữ dội chông gai. Thế nhưng lão Mã không ưa Phương Sanh. Không thể trách lão Mã không nhìn được người ta, Phương Sanh có một đống tật xấu của bao cậu ấm cô chiêu con một thời bấy giờ, mà lão Mã lại lớn lên dưới bàn tay mẹ Tần. Mẹ Tần là ai, đó là điển hình của phụ nữ vùng sông nước Giang Nam, dịu dàng tú lệ, vừa đảm đang tháo vát vừa nhã nhặn lịch sự, lại thêm ngón đàn tuyệt hảo…

Không nói cái khác, chỉ nói hai người – lão Mã và Tần Ly, tuổi trẻ gây không ít rắc rối, ngay cả nhã nhặn như ba Tần đều vung thước không ít lần, thế mà chỉ cần mẹ Tần ngồi xuống, rưng rưng đôi mắt, hai anh em thổ phỉ liền hạ vũ khí đầu hàng. Mẹ Tần là thủ phạm khiến tầm mắt hai tên này cao vài bậc.

Phương Sanh cũng không phải tay vừa, theo đuổi năm, sáu năm không có kết quả liền trói ngay người lại, chuốc rượu, “cường bạo”, sau đó vác bụng kết hôn. Phương Sanh cũng hiểu rằng, muốn chinh phục trái tim đàn ông cần chinh phục được dạ dày người ta trước, nhưng dạ dày Mã Lực đã sớm bị mẹ Tần chinh phục rồi, làm gì còn thèm để ý đến mấy món vặt Phương tiểu thư làm kia chứ! Cho nên Phương Sanh thay đổi chiến thuật, để nắm được trái tim đàn ông, trước tiên cần nắm được hầu bao của anh ta đã…

Hồi hai người còn đang trình diễn hoạt cảnh đuổi bắt, Tần Ly gây không ít chuyện thêm vào, lúc thì thò tay đẩy một cái, lúc thì vươn chân ngáng cho ngã bổ ngửa, tóm lại, chuyện xấu chuyện tốt số lượng ngang nhau. Còn nhớ lúc Phương Sanh tóm được người rồi, áo cưới còn chưa kịp cởi đã quay đầu cho Tần Ly một quyền. Tần Ly cú lắm, lại không dám ra tay với phụ nữ có thai, đành tìm dịp thanh toán với lão Mã, sau đó lại bị Phương Sanh dần một trận, bị đánh vài tháng mới cho ra kết luận: sư tử Hà Đông họ Phương quá uy vũ, tiểu sinh Tần gia không chọc nổi…

Lão Mã nhăn mặt lại như quả mướp héo, bảy vạn đồng không phải số nhỏ, nếu trình bày với cọp mẹ, dùng đầu gối nghĩ cũng có thể tưởng tượng ra thời gian tới phải sống trong nước sôi lửa bỏng thế nào, nhưng nếu không nhờ, để sau này cọp mẹ biết Tiểu Ly đang ở đây chịu khổ, khó mà đoán được liệu mình có thể thấy ngày mai hay không!

Tần Ly rất thích nhìn cảnh lão Mã bị hành hạ nhưng lại không muốn thay đổi cuộc sống hiện tại, thấy Tiểu Mãn dụi mắt ngáp ngắn ngáp dài liền đứng dậy ôm con lên phòng. Phòng ngủ trên lầu diện tích rất nhỏ, đồ đạc đều hết sức đơn giản, một cái giường mét hai, trên đó xếp hai cái gối một lớn một nhỏ, một cái khăn phủ giường. Sát tường kê một cái bàn vuông nhỏ, một chiếc ghế con con, là “đồ chuyên dụng” của Tiểu Mãn. Ngoài ra không còn gì khác, mà cũng chẳng còn không gian để sắp xếp thứ khác. Bên cạnh phòng ngủ là một phòng vệ sinh nhỏ, có gắn một vòi sen chỉ tắm được nước lạnh, bên dưới là một cái bồn nhựa thật to – “bồn tắm chuyên dụng” của Tiểu Mãn.

Tần Ly xách nước nóng từ dưới nhà lên tắm cho con, xong xuôi liền ôm cục cưng lên giường ngủ, dỗ Tiểu Mãn ngủ rồi liền nhận ra có điều bất thường, nhìn lại mới phát hiện lão Mã đang ngồi trên cái ghế duy nhất trong phòng tí tách rơi nước mắt nha.

Tần Ly chỉ cảm thấy tê cả da đầu, trước giờ lão Mã vốn luôn cẩu thả tùy tiện chứ đâu phải người đa sầu đa cảm, vậy mà lúc này lại ngồi trước mặt anh thút tha thút thít. Tần Ly cũng không định sướt mướt cùng một anh già trung niên bèn quẳng lão Mã ở lại, bản thân chạy xuống lầu. Còn nhiều việc lắm, dưa chua hơi ít, phải muối thêm vại nữa.

Thằng nhóc kia ngủ rất say, tiểu sư đệ xuống nhà rồi, lão Mã nhìn nhìn không gian hẹp đến đáng thương lại không nhịn nổi chua xót trong lòng. Từ bé đến lớn Tần Ly đều được sống trong nuông chiều, học tập và công việc đều xuôi chèo mát mái. Trong ấn tượng của anh, hình ảnh về tiểu sư đệ có thể mặc Đường trang bằng lụa chơi đàn, hoặc là ôm sách đọc thâu đêm suốt sáng, hay cũng có thể là cầm tách trà ngồi trên ghế bập bênh ngắm bình minh ngắm hoàng hôn, hoặc là đứng trên bục giảng “hại người” không biết mệt, chưa bao giờ tưởng tượng được một con người ưu tú, đẹp đẽ, quý phái như vậy lại chui rúc ở đây, đeo tạp dề bận rộn luôn tay bên bếp, lại còn tha theo một đứa con riêng, oằn lưng gánh món nợ thật lớn, giãy giụa tìm kế sinh nhai. Anh vẫn cho rằng, người như tiểu sư đệ nhà anh chỉ thuộc về thế giới của sách, không thể một ngày thiếu sách, vậy mà hiện tại trong phòng này, ngoại trừ mấy quyển sách bằng tranh cho trẻ em với vài bản thực đơn, tuyệt không tìm thấy thứ gì có chữ nữa.

Nhà họ Tần cũng coi như sung túc. Trước giải phóng, họ ở trong một biệt thự lớn có hoa viên, trong tay lại sở hữu không ít đồ cổ vất vả bảo tồn từ nhiều thế hệ. Hiện tại trong thư viện của khoa, hơn trăm đầu sách quý độc bản đều đến từ Tần gia. Thư viện nhà họ Tần có gần mười vạn đầu sách. Năm ấy Tần Ly còn mua lại toàn bộ căn hộ dưới lầu bao gồm bốn phòng ngủ ba phòng khách, sửa lại làm thư viện riêng, đương nhiên, những sách này nay đều bị dọn vào thư viện khoa.

Hậu sự của Tần Ly đều do một tay anh lo liệu. Tần gia không còn nhiều thân thích, chỉ có một cậu ruột đã di dân. Người cậu phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn người đầu xanh, lại biết quan hệ của Mã Lực với nhà họ Tần nên giao toàn bộ di sản cho anh. Anh không tham, bán toàn bộ bất động sản và cổ phiếu của Tần gia, cộng thêm lật tung bàn hiệu trưởng kiếm được một khoản, xây cho khoa một tòa nhà nữa, lấy tên ba Tần. Số tiền còn lại dùng để lập một quỹ học bổng, lấy danh nghĩa mẹ Tần.

Hiện tại anh hối hận vô cùng, sao ngày ấy không lưu lại chút ít, dù chỉ một chút thôi em anh cũng sẽ không phải chịu khổ nữa rồi! Càng nghĩ càng phiền muộn, càng nghĩ càng đau lòng, Mã Lực rút một điếu thuốc, tay run run châm lửa rồi rít mạnh một hơi, nhớ tới mười sáu năm lớn lên cùng tiểu sư đệ, ngực lại càng thêm đau đớn.

Hồi mới quen biết, giống như Tần Ly không ưa Mã Lực, Mã Lực cũng không thích Tần Ly. Khi đó Tần Ly mới mười tuổi, hoàn toàn là một thằng nhóc bị nuông hư, muốn mọi thứ đều phải quay quanh mình cho nên luôn luôn tìm Mã Lực gây sự. Một lần lại một lần đánh ngã Tần Ly, sau đó Mã Lực nhận ra một ưu điểm của cậu nhóc, rất kiên trì. Nhóc con kia, cứ ba ngày lại tới khiêu chiến với anh một lần, mỗi lần thất bại lại càng thêm chịu khó rèn luyện.

Lần đầu bị đánh ngã, xác thực là một sỉ nhục đeo đẳng suốt đời. Khi đó Tần Ly đã luyện tán đả ba năm, hai người hầu như không phân thắng bại. Cuối cùng cả hai cùng đánh theo kiểu “loạn chiến”. Sau đó, bi kịch xuất hiện. Tiểu sư đệ nổi giận dùng đến vũ khí nguyên thủy – răng, vừa vặn Phương Sanh đi ngang qua xem chiến bỏ lại một cái vỏ chuối, tiểu sư đệ vừa vặn đạp một cước lên nó, ngay sau đó Mã Lực bị kéo ngã. Hôm đó anh mặc đồ thể thao, kết quả “soạt” một cái, quần bị kéo xuống, mà tiểu sư đệ lại không thu thế được, một ngụm đớp tới. Vì vậy Mã Lực thu hoạch được một dấu răng người trên mông cùng với việc bị Phương Sanh cười nhạo nửa đời.

Thực sự quý mến tiểu sư đệ là vào kỳ nghỉ hè năm nhất của Tần Ly. Khi đó còn chưa phát sinh sự kiện “dấu răng trên mông”, thầy cô xuất ngoại giảng dạy, Mã Lực mang theo Tần Ly về quê mình nghỉ hè, đúng dịp tiễn em gái lớn đi lấy chồng.

Em gái lớn Mã Lộ là con thứ hai trong gia đình, xong cấp hai liền nghỉ học đi làm hỗ trợ cha mẹ nuôi anh trai và hai em nhỏ đi học. Một gia đình dạng phổ thông ở nông thôn, nuôi ba đứa con ăn học, trong nhà vất vả thế nào mọi người có thể tự hình dung. Khi đó nông thôn đang lưu hành tặng của hồi môn ba món trang sức vàng – tức nhẫn vàng, vòng cổ vàng và hoa tai vàng. Gia đình nào có điều kiện sẽ tặng con gái một, hai món làm hồi môn, gia đình nào khá hơn sẽ cho cả ba món. Nhà họ Mã, đừng nói ba món trang sức vàng, ngay cả ba đồ vật quan trọng là TV, tủ lạnh, máy giặt cũng không thể. Lúc đó Mã Lực đang làm nghiên cứu sinh, chuẩn bị bảo vệ tiến sĩ, thầy Tần dùng người lại nghiêm khắc vô cùng, Mã Lực căn bản không có thời gian làm thêm, trợ cấp của trường chỉ đủ sinh hoạt.

Có thể nói, trong bốn đứa con nhà họ Mã, Mã Lộ thiệt thòi nhất.

Mã Lực vẫn nghĩ có lỗi với em gái, về nhà mấy ngày chỉ ủ rũ vùi đầu vào làm việc, không để ý đến người khách mình mang về. Vậy mà tiểu sư đệ lại làm một chuyện khiến anh kinh hãi.

Tần Ly lượn vài vòng quanh nhà họ Mã, từ kinh ngạc ban đầu đã nhanh chóng trở lại bình tĩnh. Trước hôn lễ là ngày đưa đồ cưới, do nhà trai phái người đánh xe tới nhận, nhà gái chịu trách nhiệm đãi tiệc. Hôm đó, sáng sớm Tần Ly đã chạy đâu mất dạng, đến chạng vạng mới về Mã gia.

Lúc đó Mã Lực đi tìm cậu đã sắp phát điên lên, gặp người về liền không nói không rằng đánh luôn, đương nhiên hai người lại quấn lấy nhau ẩu đả. Ăn xong cơm tối, Tần Ly ném cho Mã Lực một cái hộp rất tinh xảo, trên nắp hộp còn khắc tên của một tiệm vàng nổi tiếng nhất thành phố.

“Vốn định tặng cho ông, nhưng mà ông đánh tôi, không cho nữa! Tính là cho ông mượn, sau này cả vốn lẫn lãi đều phải trả đủ đó.” Lúc ấy Tần Ly vênh mặt nói như vậy.

Tần Ly vào thành phố, không chỉ mua nguyên bộ ba món trang sức vàng mà còn thuê một bộ áo cưới, mua một đôi giày cao gót màu hồng, thuê thợ chụp ảnh và thợ trang điểm.

Hôm sau, hôn lễ thật long trọng. Khắp nơi xa gần, đây là cô dâu đầu tiên mặc áo cưới, cũng là nhà đầu tiên mời thợ chụp ảnh, của hồi môn nguyên bộ ba món trang sức không nói, còn mời cả thợ trang điểm làm đầu cho cô dâu.

Ngày đó Tần Ly tiêu mất gần hai vạn đồng, quẹt cho cái thẻ ngân hàng cậu mang theo cạn sạch không còn một đồng. Ông bà Mã vừa vui cho con gái vừa đau lòng con trai, Tần Ly đưa những thứ này dưới danh nghĩa Mã Lực, hoàn toàn giấu được cha mẹ cô dâu.

Mã Lực cũng đau lòng, đau lòng vì vừa đánh tiểu sư đệ sưng cả mặt.

“Em gái kết hôn là chuyện cả đời, phải làm long trọng chứ. Tiền ba món trang sức kia cho ông mượn, nhớ phải trả lại tôi!” Tần Ly vênh cằm bảo.

“Em gái cái gì? Mã Lộ còn lớn hơn chú hai tuổi đấy!” Mã Lực gõ gõ đầu tiểu sư đệ, sau đó xin tiền cha mẹ mua hai vé ngồi cứng (1) về trường.

(1) Ngồi cứng là cách gọi vắn tắt, quen thuộc chỉ một loại vé. Ngồi cứng là ngồi ở toa ghế cứng, để phân biệt với toa nằm, hay ngồi mềm. Ngồi cứng là thứ hạng thấp nhất, có giá rẻ nhất và đương nhiên mức tiện nghi kém nhất.

Tần Ly năm ấy chỉ mới mười tám tuổi. Rất nhiều năm sau này, Mã Lực vẫn còn nhớ rõ hình ảnh tiểu sư đệ bướng bỉnh vênh vênh cái cằm đầy đắc ý cùng với khóe miệng vẫn còn mang theo vết xanh tím, bảo mình nhớ trả tiền.

Tần Ly chỉ gọi Mã Lực là “anh” một lần trong đời, một lần, đủ để Mã Lực nhớ cả đời.

Ngày giỗ thầy cô, suốt dọc đường đi tảo mộ, anh luôn thấp thỏm lo âu, cảm giác có gì đó bất thường xảy ra, mở đài, vừa lúc nghe được tin tức về tai nạn xe cộ liên hoàn. Mà con đường ấy, là con đường duy nhất từ Tần gia tới mộ địa.

Gọi máy bàn, không ai nghe. Gọi di động, không bắt máy.

Phóng như bay suốt một đường tới hiện trường vụ tai nạn, đẩy cảnh sát giao thông ra, tìm từng chiếc từng chiếc xe. Xe đã bị chèn biến hình, người nọ gục trên ghế lái, suốt từ ngực trở xuống máu me bê bết, gương mặt lại sạch sẽ vô cùng, chỉ là đã tái nhợt phát sợ. Người nọ hơi mở mắt, nhìn Mã Lực qua cửa kính vỡ nát, môi nhẹ nhàng giật giật, sau đó, hai mắt nhắm lại, không bao giờ mở ra nữa.

Động tác rất nhẹ, thanh âm rất khẽ, thế nhưng Mã Lực vẫn như nghe thật rõ ràng bên tai.

“Anh.”

Lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng trong đời.


 

Một vài hình ảnh của đồng chí SỦI CẢO:

Đáng lẽ post chương này từ sáng rồi vì sáng đã type xong hết chương 5 cơ mà mạng yếu quá với lười post nên…

3 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 5 [1]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰