Quán cơm nhỏ – Chương 4 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 4 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Đón con trai về đến nhà, Tần Ly lại nhớ tới một việc. Lúc mới viết bức đại tự kia, Lý Tranh ở ngay bên cạnh, chưa biết chừng lúc này đã bị lão Mã moi hết tin tức rồi. Sống lại một lần, không phải Tần Ly chưa nghĩ tới đi tìm lão Mã, tình cảm anh em mười sáu năm đâu phải hời hợt, tuy có chếch vào con đường hơi ác liệt một chút. Nhưng mà Tần Ly thuộc loại trời sinh không hợp với các con số, số điện thoại di động hay số văn phòng của lão Mã, một cái anh cũng chịu, không nhớ nổi.

Hiện tại lão Mã mò đến nhà rồi, kiểu gì cũng dần mình một trận nhừ xương đây!

Tuy lão Mã theo thuyết vô thần, thế nhưng nếu dám không tiếp thu chuyện kỳ cục này thì đừng trách đây không khách khí, hừ hừ!

“Ba ba, ba ba cười rất đáng sợ!” Trình Tiểu Mãn nằm lên lưng ba ba, cố sức rụt thân mình lại, không lẽ ba ba lại định ăn thịt Tiểu Mãn sao, đáng sợ quá.

“Hà hà.” Tần Ly cười hài lòng, lôi con mình ra phía trước gặm vài miếng, con tôi sao mà đáng yêu thế chứ!

Ôm con trai về đến nhà, nghe trong bếp truyền ra tiếng dao thái liên tục, mà ôn thần họ Mã kia đang lười biếng ngồi bên cạnh cửa sổ uống trà. Trà Long Tĩnh Tây Hồ, tên này đi đến đâu cũng không quên mang theo lá trà, ra vẻ ta đây!

“Ông chủ quán còn chưa trả lời tôi đâu, chữ đó ai viết thế? Trông rất giống chữ tiểu sư đệ tôi.” Mã Lực đặt chén trà xuống, nhẩn nha đánh giá ông chủ quán đang bước vào cửa, “Còn nữa, không biết liệu có thể gặp đầu bếp nhà các cậu một chút không, món thịt ba chỉ xào củ cải khô ở đây có vị giống hệt sư mẫu tôi làm.”

Tần Ly nhăn mặt, đuổi Tiểu Mãn đi chơi chỗ khác, bước tới ngồi vào phía đối diện với lão Mã, hai bên nhìn nhau chằm chằm, chẳng nói chẳng rằng.

“Lặng yên không nói, lệ tuôn rơi…

Nhìn nhau tay nắm, chẳng nên lời…”

Một giọng âm u quái gở vang lên.

Hai người cùng quay sang, thấy một người mặc Âu phục trắng đứng tựa cửa, trên miệng còn ngậm một điếu thuốc. Là Mục Triết Viễn.

Tần Ly huýt sáo một tiếng. Quen thấy người này tùy tiện lông bông, lần này ăn mặc tử tế vào trông cũng không tệ lắm, kéo ra ngoài bán nhất định kiếm được một khoản kha khá.

Mục Triết Viễn nhướng nhướng mày, cảm thấy ánh mắt hai người kia có vẻ không bình thường lắm, ừm, trông cứ đểu đểu thế nào ấy.

“Sếp chúng tôi bảo, tối nay ăn cá, hấp hay kho tàu đều ok, trước bảy giờ nhé.” Mục Triết Viễn gõ gõ vào bên cửa lôi sự chú ý của hai người lại.

“Không có cá đâu. Tối nay chúng tôi làm sủi cảo, anh về hỏi anh ta xem có ăn không, coi như tôi mời.” Tần Ly còn đang “định giá” Mục Triết Viễn.

“Mời à?” Mục Triết Viễn nổi hứng, “Có thể mang theo người nhà không?”

Tần Ly nhìn thanh niên ngậm thuốc lá từ trên xuông dưới một lượt, sợ luôn.

Tên họ Tô kia có thằng con lớn tướng như vầy từ bao giờ…

“Có thể.” Tần Ly gian nan gật đầu, ánh mắt nhìn Mục Triết Viễn càng lúc càng kỳ quái.

Mục Triết Viễn bị hai người trừng cho tê cả da đầu, nhưng mà có lợi không chiếm là thằng ngu, cho nên ba chân bốn cẳng chạy về báo ngay với sếp. Mục Triết Viễn biết ông chủ quán này có quan hệ rất bất thường với sếp mình, mỗi lần chiếm thượng phong đích xác là sếp, mà mỗi lần bị chọc tức chết cũng là sếp luôn, ống bút trong phòng thủ trưởng từ hồi đó đến giờ phải thay mấy cái rồi, nguyên nhân hỏng… là do có tiếp xúc thân mật với mặt đất…

“Cậu cứ làm việc của cậu đi, tôi ngồi chơi chút thôi.” Lão Mà ý bảo Tần Ly khỏi cần để ý đến mình, tự nhiên rót trà ngắm cảnh.

Đây đúng là tác phong của lão Mã. Tần Ly không thèm phản ứng lại, đứng dậy vào bếp.

Lại nói lão Mã, từ khi nhìn thấy ông chủ quán này đã cảm thấy là lạ, hỏi Lý Tranh chỉ moi được một cái tên: Trình Lâm. Lão Mã dám chắc trước đây mình chưa từng gặp người này, vậy mà không hiểu sao cậu ta lại cho anh cảm giác rất thân thiết.

Nếu không phải trường kỳ buôn bán tranh chữ của sư đệ nhà mình, lão Mã sẽ không có cảm giác gì đối với mấy cái chữ chẳng ra làm sao trên tường kia, nhưng mà chữ ấy, cực giống chữ đứa em bất hạnh của anh. Nếu không phải trường kỳ đến chực cơm nhà thầy cô, anh sẽ không vì ăn một món bình dân nọ mà ngây cả người rồi không để ý đến thân phận, cưỡng ép con tin đến tận đây tìm hiểu. Mà người kia, tất cả mọi động thái, từ tư thế ngồi đứng đi, thậm chí cả cái cách nheo mắt nhìn người ta, đều cực kỳ giống tiểu sư đệ.

Nghĩ đến một loại khả năng, lão Mã toát mồ hôi lạnh đầy lưng.

Thế nhưng, người kia cũng có nhiều điểm bất đồng.

Tiểu sư đệ nhà mình, tính ưa sạch sẽ tuyệt đối có thể khiến trời đất căm phẫn, sao có thể chui vào một quán cơm bé xíu như thế này! Cái kẻ chỉ biết uống cà phê Blue Mountain (1), trà Đống Đỉnh Ô Long (2), sao có thể cầm một cái ca dùng chung mà ừng ực uống nước trắng! Cái kẻ chưa từng làm chút việc nặng, luôn luôn “quân tử xa nhà bếp” nọ sao có thể cầm chày cán bột hai tay cán vỏ bánh thạo như vậy!

(1) Cà phê Blue Mountain: là một trong những loại hạt cà phê arabica có giá thành cao và được ưa chuộng nhất trên thế giới. Nó có nguồn gốc ở vùng núi Blue Mountains thuộc Jamaica. Người ta gọi loại hạt cà phê này là Jamaican Blue Mountain để phân biệt với những loại hạt cà phê khác.

(2) Trà Đống Đỉnh Ô Long: là loại thượng hạng của trà Ô Long.

Lão Mã rối bời, cái mặt nhăn nhúm vặn vẹo như quả mướp đắng, quay sang lại thấy bên kia có thằng nhóc mập mạp nõn nà đang nhảy nhót nghịch ngợm, nhịn không được bèn thò tay véo một cái.

Sau đó, trên mặt thêm vài vệt đỏ.

Lão Mã hít một hơi lạnh, đứa nhỏ này, móng vuốt đến là độc!

Trình Tiểu Mãn lùi lại phía sau mấy bước, cảnh giác nhìn “bác già đáng khinh” trước mặt, móng vuốt nhỏ lần thứ hai rục rịch, người này, chính là “bác quái dị” mà ba ba nói ha!

Lý Tranh lao tới, cười cười xin lỗi với lão Mã, kẹp Tiểu Mãn bỏ chạy. Tiểu Mãn à, không phải ai cũng thò móng vuốt ra được đâu…

Trình Tiểu Mãn bị kẹp dưới nách, giãy ra một cánh tay chỉ thẳng vào lão Mã, “Bác quái dị!”

Lý Tranh khóc không ra nước mắt rồi. Giáo sư Mã ấy, trường học vất vả lắm mới mời tới được, không thể chọc vào đâu…

“Sao vậy?” Tần Ly vừa bao bánh vừa hỏi han.

“Anh Đại Lâm, Tiểu Mãn vừa cào thầy Mã, chảy máu luôn rồi.” Lý Tranh khó khăn nói.

“Không sao đâu, cứ yên tâm.” Tần Ly chẳng thèm chú ý, chỉ cào có một cái thôi mà, trước đây mình còn đánh cho tên kia vào viện luôn ấy chứ!

Ông chủ nói không sao chắc là ổn cả thôi, song Lý Tranh vốn là học sinh ngoan bèn cầm urgo (3) đưa tới.

(3) Urgo: băng cá nhân.

Lý Tranh ôm Tiểu Mãn ra ngoài tản bộ, lão Mã nhân cơ hội chui vào trong bếp.

Hà hà! Nhìn phòng bếp, lão Mã nở nụ cười. Phòng bếp các hàng cơm luôn hỗn độn nhưng bếp nhà này lại sạch sẽ đến kỳ cục, đồ đạc để gọn gàng, không hề có một hạt bụi. Cái này nói lên điều gì? Chỉ có thể là ông chủ quán mắc bệnh ưa sạch sẽ!

“Lão Mã, rốt cuộc muốn nói gì?” Tần Ly bao xong một vỉ bánh, bỏ vào xửng (4), lại tiếp tục bao vỉ mới.

(4) Xửng: vỉ dùng để hấp.

“Cậu gọi tôi lão Mã?” Lão Mã nhướng mày. Những người anh biết chỉ gọi anh là thầy Mã, giáo sư Mã, gọi “lão Mã” chỉ có vài người.

“Chẳng phải vẫn gọi thế à?” Tần Ly tiếp tục bao sủi cảo.

“Tiểu Ly?” Tay trái lão Mã bắt đầu run lên.

“Ừ.” Tần Ly gật đầu.

“Tiểu sư đệ tôi coi như khá nổi tiếng, muốn biết chuyện của nó cũng không khó. Làm sao cậu chứng minh được cậu là Tiểu Ly?” Giờ thì đến tay phải của anh cũng run rẩy.

“Mã Lực, nam, ba mươi sáu tuổi, học trò Tần Kiến Nghiệp…” Tần Ly bỏ vỏ bánh trên tay xuống.

“Đừng có chỉ đọc mấy thứ tư liệu ai cũng biết này.” Hai tay lão Mã bắt đầu cùng nhau run.

“Bí mật?” Tần Ly nhếch mép, “Được thôi, bí mật của ông – trên mông có dấu răng? Sợ nhất là vợ? Lần đầu là bị ‘cường bạo’? Còn…”

Tần Ly chưa dứt lời, một nắm đấm đã vung đến mặt. Gian nan tránh thoát, lùi lại phía sau phòng thủ, đánh lén – đúng là tác phong của lão Mã, quả nhiên vẫn giương cao ngọn cờ mất dạy như năm nào.

“Thằng hư đốn, thằng khốn nạn, không chết sao không đi tìm ông?” Lão Mã nhào tới phía sau Tần Ly, bóp chặt cổ anh.

Tần Ly bị siết tí nữa thì tắt thở, lão Mã này quả nhiên vẫn hung hãn như xưa, ra tay chẳng lưu tình tí nào.

Đang định phản kích, Tần Ly chợt cảm thấy trên người bỗng nhẹ hẫng, sau đó ‘bịch’ một tiếng, lão Mã bị người ta đá bay. Hai bên anh là hai cái chân chưa kịp thu hồi, một của Tô Bạch, một của Mục Triết Viễn. Không hổ là đồng bọn hợp tác lâu năm, đá người cũng phối hợp đẹp mắt như vậy.

Tần Ly 囧, trố mắt nhìn hai luật sư “giáng trần” đại diện công lý, chẳng hề nghi ngờ hai người này muốn tống lão Mã vào nhà lao ngồi bóc lịch.

Lão Mã bò dậy, nhìn hai cái bóng một đen một trắng che trước mặt tiểu sư đệ nhà mình, choáng váng rồi, hắc bạch song sát này định làm gì mình?

Tần Ly giật giật khóe miệng, vạn phần thương cảm lão Mã, hai người kia đều đi giày da mũi cứng đấy…

“Khụ khụ, hiểu lầm, hiểu lầm rồi, xin phép giới thiệu.” Tần Ly đẩy song sát ra, đứng vào bên cạnh lão Mã, “Mã Lực anh tôi, dạy học.”

Lão Mã không nói gì, anh mày tốt xấu gì cũng là một giáo sư, một trưởng khoa, mày giới thiệu ngắn gọn vậy…

“Tô Bạch, luật sư.” Tần Ly chỉa chỉa vào Tô Bạch, nhìn về phía Mục Triết Viễn, nghẹn lời luôn.

“Mục Triết Viễn, luật sư.” Mục Triết Viễn tự giới thiệu, con mắt muốn bốc hỏa phừng phừng rồi. Tên chủ quán đáng ghét kia, đến tên tôi cũng không thèm nhớ, rõ ràng đã đưa danh thiếp rồi còn gì!

/Hết chương 4/


 

CuP: chương này cũng ngắn, tính mai đang mà thôi type xong đăng luôn, mình có ý định muốn tìm một bạn beta, beta cho mình thì dễ lắm, mình thuộc dạng người “cầu kỳ”, cái gì cũng muốn thật perfect hết cho nên type xong mình thường dò lại một lượt. Cho nên ai rảnh beta giùm mình bộ Quán cơm nhỏ này nha, sau khi truyện làm xong có Ebook bạn beta được nhận đầu tiên luôn ~^^~

Aizzz, cầu cmt a ~ Mình siêng post bài mà sao không có cmt vậy ~~~

8 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 4 [2]”

  1. Nếu bạn không chê thì mình xung phong làm beta nhé đang nghỉ hè nên rảnh muốn chảy nước ^/////^

    Mình thật sự rất thích truyện này nhân vật nào cũng manh muốn chết XD

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰