Quán cơm nhỏ – Chương 4 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 4 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Khai giảng, ngoại trừ thêm việc đưa đón con trai, sinh hoạt của Tần Ly vẫn như xưa, con số trên sổ tiết kiệm duy trì tốc độ tăng trưởng, tầm cuối thu có thể mua một cây đàn dương cầm cho Tiểu Mãn.

Mấy cậu sinh viên giờ chỉ còn lại mình Lý Tranh thỉnh thoảng tới làm thêm, mà cũng là cậu nhóc này đem tới đây một tai họa. Đúng vậy, tai họa.

“Anh Đại Lâm, có người tới kiếm chuyện.” Lý Tranh lủi vào bếp, chỉ ra bên ngoài tố với ông chủ mình.

Tần Ly ngẩn người. Hơn bốn giờ chiều, không phải giờ cơm, nhìn nhìn người bên ngoài đại sảnh đang quan sát chung quanh, Tần Ly nhíu chặt mày, hít mạnh một hơi lạnh.

Lão Mã!

“Giáo sư Mã nói các món anh làm khó ăn chết được.” Lý Tranh không nhìn ra biểu tình của ông chủ mình, dốc một bụng oán giận, “Hôm qua anh cho em mấy món mang về, bạn cùng lớp em tổ chức tiệc sinh nhật, em định mang theo thêm món. Sau đó lại đụng phải mấy bạn bên khoa tiếng Trung mời giáo sư Mã đi ăn, đều quen nhau cả nên dồn bàn ăn chung. Giáo sư Mã ăn mấy món em mang đến, vừa ăn vừa chê, lại còn ép em đưa đến đây. Rõ ràng đồ ăn anh Đại Lâm làm ngon như vậy mà!”

Lý Tranh càng nói càng thấy uất ức.

Để sinh viên mời cơm, áp bức sinh viên, không biết xấu hổ đến như vậy, đúng là tác phong của lão Mã. Tần Ly cười lạnh một tiếng, rửa tay, bước ra ngoài.

Mối quan hệ của Tần Ly với lão Mã – tuyệt đối xứng danh nghiệt duyên. Bạn Tần này đời trước sống ba mươi hai năm, trong đó có tới mười sáu năm lăn lộn cùng tên kia, nói về tình cảm đó, đúng là chuẩn mực của cụm từ “người chết ta sống”, “có ông không có tui”.

Về chuyện này, phải bắt đầu từ ngày xửa ngày xưa.

Mã Lực, bản thân vốn là một cậu nhóc nông dân chính cống, theo lời anh ta thì nhờ các cụ trong nhà phù hộ nên thi đỗ đại học. Nhưng mà cậu nhóc này ở nhà vất vả sớm tối quen rồi, lên thành phố, ngoại trừ việc học thì chẳng còn gì để làm, cả đống tinh lực trong người không có chỗ phát tiết, bản thân lại là người không thể ngồi yên nên mỗi ngày dậy thật sớm ra sân thể dục chạy việt dã.

Kết quả, đụng phải một người.

Là giáo sư khoa văn học tiếng Trung – Tần Kiến Nghiệp, cha của Tần Ly.

Ba Tần ngủ ít, mỗi sáng sớm đều dạo bộ qua sân thể dục nhiều ngày đều gặp Mã Lực đi chạy, cho nên bắt chuyện, cùng chơi cờ, tản bộ tâm sự. Một người nghĩ cậu thiếu niên này thật biết điều, ngoan hơn nhiều so với thằng con quậy tung trời nhà mình, một người ngưỡng mộ vị giáo sư nổi tiếng này nên khiêm tốn thỉnh giáo, cuối cùng hai người thành bạn vong niên. Sau đó, ba Tần bàn với người hướng dẫn Mã Lực, xúc cậu nhóc về dưới trướng mình, sau nữa, nhấc luôn về nhà mình.

Tần Ly khi đó mới là một học sinh trung học mười sáu tuổi non nớt đáng yêu, một ngày tan học về nhà chợt phát hiện trên bàn cơm có thêm một tên lạ hoắc lạ huơ. Điều này cũng bình thường, ba mẹ thỉnh thoảng vẫn mang học sinh về nhà dùng cơm. Thế nhưng, chân giò thủy tinh cậu yêu nhất bị đặt ở chỗ kia là rất không bình thường, ba mẹ cả bữa đều cười cười nói nói với tên nọ lại càng không bình thường. Nhất là, lão ba luôn chỉ hướng dẫn nghiên cứu sinh nay lại nhận hướng dẫn một sinh viên đại học chính là điều không bình thường nhất trong số những điều không bình thường.

Cho nên, Tần Ly có lý do ghét cái tên Mã Lực kia.

Đối với loại ranh con không hiểu chuyện kiểu Tần Ly này, Mã Lực không ưa nổi. Trong nhà cậu, cậu là đại ca, ba đứa em đều lớn lên dưới nắm đấm của cậu, đứa sau ngoan hơn đứa trước. Cho nên, khi Tần Ly lần đầu đánh lén, cậu tuyệt không nhẹ tay, một phát đá bay luôn thằng ranh này.

Một cước này khá mạnh, eo Tần Ly xanh tím mấy ngày. Bạn Tần chưa bao giờ là cục cưng ngoan của mẹ, lập tức hô hào mấy đứa bạn tiến hành phục kích lần thứ hai. Lần này Mã Lực mất thời gian hơn mật chút, bốn thằng ngốc, bốn phát đạp, tốn thời gian gấp bốn lần đầu.

Tần Ly coi như chừa đòn, ngay hôm đó đi đăng ký một lớp tán đả (1), từ đó bắt đâu cần cù luyện tập bất kể nắng mưa, rốt cuộc ba năm sau đánh gục tên họ Mã đáng ghét kia. Khi đó, Tần Ly đã thi vào trường cha mình dạy, trở thành đàn em dưới khoá Mã Lực, là đồ đệ cuối cùng của lão ba mình.

(1) Tán đả còn gọi là tán thủ, là loại võ chiến đấu tay không tự do, ra đời ở Trung Quốc, chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏi thành thạo các kĩ thuật võ thuật Trung Hoa.

Vốn trước đó Tần Ly chưa từng nghĩ tới chuyện thi vào trường này và trở thành một thầy giáo dạy văn, ý định ban đầu của cậu chỉ là muốn lại gần tên kia một tí để còn mau chóng đánh gục hắn ta nhằm báo mối thù thiếu niên.

Đánh nhau mới thành anh em, hai người này, trông mặt nhau là thấy ghét, nhìn đối phương thế nào cũng ngứa mắt, vậy mà cả hai đều rất giỏi đóng kịch, trước mặt người khác thì kề vai sát cánh một vẻ anh em hòa thuận, sau lưng thì… ai biết được họ có đánh đến sứt đầu mẻ trán hay không!

Mà hiện tại, cái tên đáng ghét nọ đang chắp tay sau mông ưỡn cái bụng bia thong thả dạo quanh cửa hàng, ánh mắt kia, đến là soi mói, đến là… gợi đòn!

“Quý khách, hiện tại chúng tôi không kinh doanh, xin hỏi ngài cần gì ạ?” Tần Ly đứng sau lưng lão Mã, nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Chữ kia ai viết thế? Xấu quá!” Lão Mã không quay đầu lại mà chỉ hất cằm về phía bức tranh chữ trên tường.

Tần Ly suýt thì tung một cước qua.

Trên bức tường củ vốn quét lớp sơn trắng, có một mảng bị bong ra, nếu quét đè lên lại sợ không khớp màu nên Tần Ly liền dán một bức tranh chữ lên đó, giấy A3, tùy tiện viết vài chữ, tùy tiện tự bồi tranh, nghĩ tiệm cơm nhỏ xíu này chẳng ai để ý.

Chữ Tần Ly xấu không? Đương nhiên không. Thực ra lão Mã cái gì cũng giỏi, các mặt đều không thua Tần Ly, chỉ có chữ là kém xa. Hồi lão Mã mới vào học, chữ viết xấu như gà bới, ba Tần nắm tay dạy viết được một thời gian mới nhìn được một chút, thế nhưng sao có thể so với Tần Ly đã cầm bút lông từ năm bốn tuổi. Trình độ hai bên chênh lệch một trời một vực, đây cũng là điểm lão Mã đố kỵ nhất.

Song tên họ Mã này, tính cách tuyệt đối có vấn đề, nhất là hồi làm chủ nhiệm khoa mấy năm trước. Khoa tiếng Trung lúc nào cũng nghèo, khi đó, vì cần tiền mua thiết bị mới cho khoa, lão Mã không từ thủ đoạn gì. Hồi ấy Tần Ly cũng nhàn, thỉnh thoảng rỗi rãi liền viết mấy bức đại tự, vẽ vài bức tranh thủy mặc, nhưng thường viết xong liền xếp xó, vài ngày sau đã chẳng thấy tăm hơi, ra là bị lão Mã lén lút đem bán. Chuyện này lão Mã làm tương đối bí mật, Tần Ly mãi đến lúc có danh trong giới thi họa bị người ta tìm đến tận cửa xin chữ mới biết, mình bị chơi một vố rồi. Đương nhiên sau đó không thể thiếu một trận quyền cước giữa hai người, đánh đến biến dạng mới bị ba Tần dùng bạo lực trấn áp.

Lại nói, hai đứa nhỏ này đến là không may, bị ba Tần đánh cho không ít, gãy đến vài cái thước bản, nhưng mà bên ngoài, hai đứa giả bộ rất giỏi. Theo như lời mẹ Tần thì hai tên này “khoác đồ lên thì giống trí thức, trông ra dáng như ai; lột bỏ lớp ngoài liền thành lưu manh, chỉ nhớ ăn không nhớ đòn”.

“Tôi thấy chữ ấy đẹp đấy chứ, ngay ngắn khí thế.” Tần Ly mất hứng.

Lão Mã cấp tốc quay đầu, nhìn Tần Ly một lượt từ đầu đến chân. Người này, không biết chữ hả, lối viết thảo (2) mà lại dùng “ngay ngắn khí thế” để hình dung?

(2) Lối viết thảo còn gọi là thảo thư, là thể chữ viết nhanh nhất, bút pháp phóng khoáng. Có chữ Hán khi viết bình thường theo lối chữ khải thì phải viết rất nhiều nét nhưng với thảo thư thì có thể chỉ cần một nét.

“Ây dà, lão ngài cứ từ từ thưởng thức, tôi phải đi đón con đây!” Tần Ly không chờ người ta đáp lời đã kéo ngay Lý Tranh lại, “Tiếp đón thầy giáo của em chu đáo, rảnh rỗi thì thái giúp anh cây cải thảo, tối nay ta làm một nồi sủi cảo to nhé.”

Lão ngài… lão… lão…

Mã Lực kinh ngạc, tôi già lắm à? Mới ba mươi sáu thôi mà…

Mã Lực gắng sức hóp cái bụng bia, trong đầu chỉ quanh quẩn mấy chữ: lão… lão… lão…


 

One thought on “Quán cơm nhỏ – Chương 4 [1]”

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰