Quán cơm nhỏ – Chương 3 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 3 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Nhìn thời gian, đã tới giờ đưa cơm cho chủ nợ. Cơm trưa của Tô Bạch chủ yếu do Lý Tranh đưa đi, nhưng hôm nay nhiều khách quá, Tần Ly đành cởi tạp dề tự mình ra trận.

Theo thường lệ, Tô Bạch gọi ba món mặn một món canh, Tần Ly cũng theo thường lệ cho thêm một món rau. Dù sao rau dưa mùa hè cũng rẻ bèo, món Tần Ly cho thêm lại là món rẻ đến không thể rẻ hơn, tỉ như rau muống một đồng một đĩa to, hay như dưa chuột non một đồng mấy quả thái đầy một bát bự…

“Ba ba, ba ba đi đâu vậy?” Trình Tiểu Mãn thấy ba ba định ra ngoài bèn nhanh nhẹn lủi tới, túm chặt tay cha mình, từ hồi ba ba bận lên, Tiểu Mãn bị nhốt trong nhà, thật lâu thật lâu chưa có được ra ngoài chơi.

“Ba ba đi đưa cơm, Tiểu Mãn nghe lời, chờ ba ba về sẽ mua kem ly cho con được không?” Tần Ly ngồi xổm xuống ôm con trai vào lòng, ngực cảm thấy nhức nhối khó chịu quá.

“Ba ba, cho Tiểu Mãn đi cùng có được không? Tiểu Mãn sẽ rất ngoan rất nghe lời, không chạy lung tung đâu.” Trình Tiểu Mãn ôm chặt cổ cha mình, nói gì cũng muốn đi theo.

Nhìn đôi mắt sũng nước của con trai, Tần Ly không thốt ra được lời cự tuyệt. Trời khá âm u, nắng không quá chói chang, Tần Ly cân nhắc một chút liền mang con ra ngoài. Một tay xách giỏ, một tay dắt con, nhìn thang máy, lại hai cậu bảo vệ cứ liếc qua chỗ cha con anh liên tục, Tần Ly thở dài bước về phía cầu thang bộ. Tầng hai mươi sáu cơ. Ông chủ Tần thương con, không muốn con chịu mệt nên đành bế con lên.

“Ba ba, sao mình không đi thang máy?” Trình Tiêu Màn ôm lấy cổ cha mình, cọ cọ, vươn tay mũm mĩm lau mồ hôi cho anh.

“Bởi vì ba ba muốn rèn luyện thân thể!” Thơm lên má con yêu, Tần Ly cười cười bất đắc dĩ. Bởi vì ba ba, không được phép sử dụng thang máy con à!

“A, Tiểu Mãn cũng muốn rèn luyện thân thể!” Trình Tiểu Mãn nghiêng cái đầu nhỏ nghĩ nghĩ, sau đó giãy giụa muốn xuống.

“Ngoan.” Tần Ly suýt tuột tay không ôm được con, vội vã xốc lên, “Con còn nhỏ, chờ lớn lên rèn luyện cũng được. Bây giờ chúng ta phải nhanh chóng đưa cơm đến cho chú Đại Bạch, nếu không chú Đại Bạch sẽ bị đói bụng đó.”

“Dạ, vậy ba ba nhanh lên nào, nếu không chú Đại Bạch bị đói bụng sẽ khóc nhè.” Trình Tiểu Mãn gật đầu.

Bò được tới tầng hai mươi sáu, buông Tiểu Mãn, Tần Ly nhũn cả chân tay. Già thật rồi! Nhìn bọn Lý Tranh xem, cả ngày chạy tới chạy lui đưa cơm mà vẫn không thấy than mệt không phục không được!

“Ui chà, hôm nay ông chủ tự mình đưa cơm nha.” Một thanh niên ngậm điếu thuốc tựa vai lên cửa thủy tinh nói, ánh mắt lại lia tới chỗ Tiểu Mãn quét tới quét lui.

Tần Ly thực 囧. Anh nhớ kĩ người này.

Thời gian lui lại, lui lui đến buổi sáng đầu tiên bán bánh cuộn.

“Còn véo con tôi, tôi cho ớt gấp đôi đấy!” Thấy con trai bị véo đỏ bừng mặt Tần Ly nổi giận, tàn bạo vung xẻng uy hiếp khách xếp hàng.

“Ha ha, ông chủ quán, ai bảo con anh đáng yêu thế làm gì.” Một thanh niên ăn mặc khá thoải mái, trong miệng còn ngậm một điếu thuốc, vươn hai tay song song véo mặt Tiểu Mãn.

Tần Ly hừ lạnh môt tiếng, bánh cuốn trong tay thêm vài thìa thịt băm, cuộn lại thả vào túi. Thanh niên thu bàn tay đang tàn sát bừa bãi trên mặt Tiểu Mãn lại, nghênh ngang bước đi như thể vừa chiếm lợi nhà người ta, lại không nhìn thấy hàng loạt ánh mắt thương hại phía sau.

Thanh niên đang vội vã lên tòa, thời gian ăn điểm tâm chỉ có năm phút, nội dung chỉ có một cái bánh cuộn. Bánh cuộn, thêm vào mấy thìa thịt băm. Thịt băm, cay lắm. Thanh niên, chưa bao giờ ăn cay…

Thanh niên ăn, ngấu nghiến như hổ đói. Thịt băm không trải ra, không ngoài ý muốn một miếng vào miệng, ngay lập tức, trong miệng như bị lửa thiêu, đang định phun ra, tài xế bên cạnh lại đạp phanh thật mạnh một cái, sau đó, nuốt xuống rồi.

Đây là lần lên tòa chật vật nhất của Mục Triết Viễn. Không nói đến chuyện đứng biện hộ mà rót hết hai bình nước, cũng chưa nói tới cái miệng bị cay đã sưng lên như hai cái lạp xưởng, chỉ riêng nói cái dạ dày lúc ấy cuộn lên như điên cùng với cảm giác bức thiết muốn trao đổi chất, quá giày vò! Biện hộ thì thắng rồi, thế nhưng Mục Triết Viễn mất mặt vô cùng. Biện hộ xong chạy WC vô số lần, đồng nghiệp nam thì bảo anh ta bị trĩ, đồng nghiệp nữ lấy Vương Diệu Diệu đứng đầu cho rằng anh ta…

“Xin chào, đây là cơm trưa của anh Tô.” Tần Ly cũng không tiếp lời, chỉ mỉm cười đáp lại. Hiển nhiên là anh chàng ngậm thuốc lá này không phải loại tử tế gì, lần trước cho anh ta một vố, phỏng chừng người này còn mang thù đi! Tần Ly không biết ngày ấy mấy thìa thịt băm tạo thành hiệu quả oanh động thế nào, nhưng mà vật họp theo loài, cùng một ổ với tên luật sư lòng dạ hiểm độc kia thì lấy đâu ra thứ tốt!

“Đưa vào phòng làm việc của tôi.” Tô Bạch mở cửa phòng làm việc, bước tới dắt tay Tiểu Mãn đi vào, đồng thời liếc cảnh cáo Mục Triết Viễn một cái.

“Đừng động anh ta, anh ta là thẳng.” Đi sát qua Mục Triết Viễn, Tô Bạch khẽ nói.

Mắt tôi kém thế sao? Mục Triết Viễn 囧.

“Chú Đại Bạch.” Trình Tiểu Mãn nhìn chằm chằm bàn tay to của Tô Bạch đang nắm lấy mình, phân vân ghê gớm. Ba ba nói, không cho chọt, không cho thơm, không cho sờ, ngoài ba ba và chú Lý Tranh ra, ai mà chạm vào mình thì trước tiên cứ cào cho một phát rồi nói sau, hiện tại dùng móng vuốt, lớn lên dùng nắm đấm. Như vậy hiện tại liệu có cần cào cho một phát không? Nhưng mà, chú Đại Bạch cũng phải cào sao?

Nghe được thanh âm, Tần Ly quay đầu liền thấy cái tay mất nết của Tô Bạch đang túm tay con mình, lập tức dao trong mắt phi tới.

“Tôi rửa tay rồi.” Tô Bạch cả kinh, vội vã giơ tay thanh minh cho mình.

Vừa nói chuyện, Tần Ly vừa bày cơm ra, Tô Bạch cũng nhấc đũa bắt đầu chiến đấu. Ngồi trên sofa, Tần Ly lật qua lật lại giấy tờ Tô Bạch vừa đưa, tỉ mỉ tự hỏi nên giết chính mình hay giết tay luật sư này đây! Nhẹ nhàng cào vài cái, thế là thành tám ngàn đô la, tương đương bảy vạn nhân dân tệ.

“Đang nghĩ gì thế?” Tô Bạch kết liễu một miếng sườn nhỏ, nhìn ông chủ quán ngồi đối diện đang đổi sắc mặt, tâm tình phấn chấn.

“Nghĩ xem nên làm thế nào để tiêu diệt chủ nghĩa tư bản.” Tần Ly trả lời.

“Tôi cho là, lấy trình độ hiện nay của lực lượng sản xuất mà nói, muốn thay đổi quan hệ sản xuất sẽ gặp khó khăn nhất định.” Tô Bạch nghiêm trang nói.

“Cho nên, tôi nghĩ, với sức của tôi, có vẻ như tiêu diệt anh sẽ đến đích nhanh hơn thì phải?” Tần Ly siết chặt tay, các khớp ngón tay kêu răng rắc.

Tô Bạch kinh hãi, liếc nhìn đối phương giây lát, ối chà, sát khí đằng đằng, bèn cẩn thận tự hỏi một chốc rồi mới dè dặt, “Hiện tại, với vai trò một luật sư, tôi có trách nhiệm tư vấn cho anh, giết người là phạm pháp.”

“Ừm, biết, hay anh cho gợi ý khác xem?” Tần Ly gật đầu, ra vẻ sâu sắc, “Luật sư các anh chẳng phải là người am hiểu nhất chuyện lách luật hay sao?”

“Anh sai rồi, luật sư là những người giữ gìn công bằng của pháp luật, là một nghề nghiệp cao thượng.” Tô Bạch nghiêm mặt nói.

“Thế cơ à, tôi còn tưởng quan tòa mới là người giữ gìn công lý chứ” Tần Ly bĩu môi, “Trừng mắt cái gì, chẳng phải tôi thất học sao! Mà con mắt của anh ấy, có trừng nữa cũng chẳng to bằng mắt Tiểu Mãn nhà tôi đâu.”

Trình Tiểu Mãn nghe được cha mình khen mắt mình to vui vẻ lắm, chớp chớp cật lực, ngẩng đầu nhìn chú Đại Bạch cười khoe răng trắng. Mắt chú Đại Bạch, thật nhỏ thật nhỏ quá đi…

Tô Bạch thở dốc kinh ngạc, tay siết mạnh, đũa gãy cái “rắc”.

Tần Ly lấy đôi đũa dự phòng duy nhất trong giỏ ra, lắc lắc, “Lấy không? Một đồng thôi.”

Tộ Bạch cố nhịn xuống mong muốn một quyền đánh bay người nọ, nhận đũa, ký tên mình lên sổ, càng nghĩ càng thấy ngày ấy đầu mình bị nước vào hay sao mà muốn người ta trả tiền bằng cơm.

Bảy vạn đồng! Cho dù lấy phương pháp chém ác liệt như hiện nay thì cũng phải nuôi cơm người kia đến hai năm, Tần Ly cảm thấy khoảng thời gian trước mắt đến là tăm tối.

“Tiểu Mãn, về nào!” Tần Ly ôm con ra ngoài, trong lòng hận đến muốn xé tên luật sư lòng dạ hiểm độc nọ thành tám miếng.

“Tạm biệt chú Đại Bạch.” Trình Tiểu Mãn vẫy vẫy tay mủm mĩm vói Tô Bạch, giọng vừa giòn vừa vang. Sau đó, bên ngoài vang lên từng trận ho khan sặc sụa. Sau đó nữa, toàn bộ sở luật biết thủ lĩnh của họ có biệt danh “Đại Bạch”.

Nhớ tới cảnh cáo của Tô Bạch, Mục Triết Viễn nhìn theo hai cha con nọ đang ra khỏi cửa, phả ra một vòng khói tròn, môi khẽ nhếch lên.

Lúc Tần Ly đưa con về đến cửa hàng, bên trong chỉ còn vài khách ăn cơm, nhàn nhã hơn nhiều. Tần Ly ngồi xuống một bàn trống, nghĩ đến tờ giấy nợ bảy vạn kia, lại nghiến răng nghiến lợi tiếp.

Trình Tiểu Mãn cầm một cây kem, gặm gặm lại liếm liếm, rất là mỹ mãn ngồi trong lòng cha mình. Lý Tranh biết ông chủ đang có chuyện cần suy nghĩ nên không quấy rầy, chỉ lấy khăn lau mặt lau tay cho Tiểu Mãn.

Buổi chiều Lý Tranh không đi dạy thêm, ở lại chơi với Tiểu Mãn, Tần Ly một mình lang thang tới chợ. Trong cửa hàng có người chuyên đi mua nguyên liệu nấu ăn, ông chủ Tần này chỉ là tranh thủ lúc rảnh rỗi tản bộ tới đây.

Lượn vài vòng, đang muốn vẫy taxi về bỗng nhiên một chiếc BMW chạy tới, lộ ra một bản mặt vô cùng gợi… đòn, “Ông chủ quán, muốn đi nhờ không?”

Tàn Ly rất muốn tung một cước vào cái mặt nhìn thế nào cũng không vừa mắt kia, đương nhiên chỉ là trong ước muốn mà thôi. Đi, không đi cũng phí.

Tô Bạch hối hận.

Chỉ thấy người nọ đứng bên đường bắt xe, lại không nhìn ra hai cái túi bự chảng đặt cách đó một đoạn, mà lúc này, hai cái tui bự chẳng biết có sạch sẽ hay không ấy đang nằm chình ình ở ghế sau.

Tần Ly ngồi ở ghế phụ, thoải mái thở ra một hơi, quay đầu tủm tỉm nhìn bác tài họ Tô, “Cảm ơn nhé.”

Tô Bạch ra sức nhìn chằm chằm hai cái túi kia, nỗ lực đoán nội dung dựa vào hình dạng căng phồng của nó, lại nhìn nhìn ông chủ quán vô lương đang lim dim chợp mắt, oán hận đạp chân ga.

“Củ cải.” Tần Ly không mở mắt, bình thản nhả một câu.

“Cái gì?” Hiển nhiên Tô Bạch chưa bắt kịp nội dung.

“Tôi nói đó là củ cải, củ cải trắng.” Tâm trạng Tần Ly lúc này rất tốt.

Tay Tô Bạch run lên, xe đánh võng một chút.

Củ cải… Em xe BMW số lượng có hạn yêu dấu của tôi, bị trưng dụng chở củ cải…

Về đến cửa hàng, Tần Ly xách một túi củ cải vào trước. Tô Bạch nhìn cái túi còn lại, nhịn xuống dòng lệ chua xót thò tay xách ra. Nặng, nặng quá! Không ổn rồi, Tô Bạch không dùng đủ khí lực, cả túi củ cải té nhào xuống đất, mấy âm thanh giòn giã vang lên, chắc là có vài củ bên dưới bị gãy.

Tần Ly lộn trở lại, nhấc cả bao củ cải tầm bốn mươi cân lên vai, nửa cười nửa không liếc Tô Bạch một cái, bước vào cửa hàng. Đại luật sư đi sau lưng người ta nhe nanh múa vuốt một lát, gật gù, tôi là người lao động trí óc, không khỏe bằng kẻ thất học tứ chi phát triển nhà anh…

Lý Tranh nghe thấy tiếng động, dắt Tiểu Mãn xuống nhà. Hai đứa không biết chơi trò gì mà người đầy mồ hôi. Thấy cục cưng mặt mũi đỏ bừng, Tần Ly không nhịn nổi, ném túi củ cải ôm lấy con yêu gặm mấy miếng khiến nhóc con nước mắt lưng tròng mới thôi.

“Ba ba, thịt Tiểu Mãn không ăn được thật mà!” Trình Tiểu Mãn ôm cái mặt bị cắn trốn ra phía sau Lý Tranh, chỉ lộ ra chỏm đầu nhỏ, “Ba ba, ăn thịt chú Lý Tranh, ấy không, ăn thịt chú Đại Bạch ấy, đừng ăn thịt Tiểu Mãn với chú Lý Tranh được không?”

Tần Ly 囧, nhìn con trai dở khóc dở cười.

Lý Tranh hạnh phúc, ôm Tiểu Mãn vào lòng xoa bóp một trận.

Tô Bạch hết chỗ nói rồi. Lớn vô lương tâm, nhỏ càng vô lương tâm!

Không chọc vào được thì chuồn thôi, Tô Bạch buông tha dự định chực cơm tối, hầm hừ bỏ đi. Nhóc con vô lương tâm, nếu mà là con mình thì mỗi ngày phải ăn ba bữa đòn vào mông ấy chứ! Nhớ tới robot biến hình mình mua cho thằng bé, Tô Bạch ngứa ngáy cả hàm răng.

Củ cải được rửa sạch, thái sợi, kê bàn ngoài cửa tiệm để phơi khô. Mấy hôm nay thời tiết khô ráo, phơi chừng vài ngày là đưọc. Thịt ba chỉ xào củ cải khô, món Trình Lâm thích, cũng là món ưa chuộng của Tần Ly. Vậy mà món ăn gia đình bình thường này lại dẫn tới một người ngoài dự kiến.

/Hết chương 3/

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰