Quán cơm nhỏ – Chương 3 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 3 [2] –

Typer: Cực Phẩm

“Úi…” Tần Ly rút cái di động cổ lỗ sĩ từ túi sau ra, màn hình hiển thị có mười mấy cuộc gọi nhỡ.

Tò Bạch nhướng nhướng mày.

“Các cuộc điện thoại của anh tập trung vào thời gian từ tám giờ mười lăm đến tám giờ năm mươi, lúc ấy đang đông khách nhất.” Tần Ly nhún nhún vai, chẳng thèm hối lỗi. Anh coi mình là ông lớn chắc, hứ!

“Cho nên anh mới không nhận điện thoại?” Tô Bạch ngồi xuống, cẩn thận suy nghĩ tới chuyện nói với ông chủ quán này rằng mình muốn đổi địa phương giải quyết ba bữa cơm, cứ dằn vặt nhau thế này, thể xác và tinh thần đều bị tàn phá nặng nề!

“Thật ra thì, tôi không biết có cuộc gọi đến, tôi đặt chế độ rung.” Tần Ly đưa điện thoại ra cho Tô Bạch xem cái hình chuông trên màn hình.

“Tôi nhớ là, anh để điện thoại ngay trong túi quần.” Tô Bạch càng tức giận, di động nhét ngay mông mà còn không biết nó rung?

“Đúng vậy.” Tần Ly gật đầu, giọng vô cùng thành khẩn, “Nhưng mà, cái điện thoại này còn lớn tuổi hơn cả Tiểu Mãn, anh biết đấy, có tuổi rồi, nhiều lúc không muốn nhúc nhích.”

Tô Bạch hết chỗ nói rồi. Anh không có bất luận tư cách gì mà bắt người khác thay điện thoại, nhưng bị bỏ đói cả buổi sáng thế này khiến người ta thấy ngột ngạt quá đi!

“Tôi làm cho anh một đĩa sủi cáo nhé!” Tần Ly đứng lên, cũng hơi đói rồi.

“Nhân rau hẹ thịt bò, ba mươi cái đấy!” Tô Bạch cấp tốc cải biến lập trường, muốn đi sinh sự với người thì phải no bụng mới có sức.

“Sáng bảnh mắt, sao ăn lắm thế?” Tần Ly nhíu mày, ba mươi cái, heo à?

“Anh mà còn đủng đỉnh một lúc nữa thì đã là giữa trưa rồi đấy!” Tô Bạch chỉ chỉ đồng hồ đeo tay, “Người xưa dạy, bữa sáng phải ăn no, bữa trưa phải ăn ngon.”

“Thế mà cả cơm tối anh cũng không ăn ít đi miếng nào.” Nghĩ đến thảm trạng trong bữa cơm mấy ngày nay, Tần Ly cấp tốc bồi một câu.

“Đang trong giai đoạn phát triển thân thể, cần bổ sung dinh dưỡng.” Tô Bạch nhìn về phía phòng bếp, muốn dùng hành động biểu thị với chủ quán, tôi đang bức thiết muốn bổ sung dinh dưỡng đến cỡ nào.

“Đang phát triển…” Tần Ly nhìn cái bản mặt không sao tính là trẻ trung nọ, vô lực gật đầu, “Vâng, ngài vẫn còn xuân gớm.”

Đổi nồi lớn, luộc năm mươi cái sủi cảo. Mọi người đều ăn no cả rồi, còn chừa lại mỗi mình đói bụng, hai mươi cái, không nhiều lắm đâu nhỉ, mình cũng chưa già mà…

Tần Ly một tay vớt bánh một tay sờ sờ nếp nhăn rất mờ bên thái dương, không coi là già đâu, nhỉ…

Tô đại luật sư ăn rất sung sướng. Anh luôn thích ăn sủi cảo, nhất là loại nhân rau hẹ thịt bò này, một miếng một cái, ăn quên mình luôn.

Người này, không sợ nóng hả? Nhìn tư thế ăn “oai hùng” của tên kia, Tần Ly sợ luôn rồi. Tô Bạch cũng chẳng để tâm đến chủ quán đang tròn mắt nhìn mình, tay cứ tự nhiên đổ tương ớt lên dưa chua, chan cho đỏ rực, một miếng sủi cảo một gắp dưa chua, ăn đến khí thế ngất trời, mồ hôi như tắm.

Môi hồng răng trắng.

Nhìn đôi môi bị cay đến hồng hồng của Tô Bạch, Tần Ly nghĩ đến cụm từ ấy.

“Đường Trường Sa có một nhà hàng bán sủi cảo, ăn bao giờ chưa?” Tần Ly bình thản hỏi. Nhà hàng bán sủi cảo kia cách đây không xa, chừng mười phút đi xe thôi, xem trình độ yêu thích của thằng nhóc này với sủi cảo, hẳn là từng tới đó.

“Ừm, ngon hạng nhất.” Tô Bạch lúng búng một miệng đầy thức ăn.

“Mùi vị so với bánh nhà tôi thế nào?” Tần Ly gắp một cái sủi cảo thổi cho bớt nóng, chậm rãi ăn.

“Không khác bao nhiêu.” Tô Bạch luôn luôn thành thật với đồ ăn.

“Vậy thì tốt rồi.” Tần Ly bưng lọ dấm, đổ một ít vào bát mình, “Sủi cảo ở đó bán hai mươi chín đồng nửa cân, ở đây tôi tính giá hữu nghị cho anh, bốn mươi đồng một cân. Bánh tôi làm khá to, nửa cân chỉ có mười bốn cái, anh ăn ba mươi cái, tính tròn một cân đi, còn dư hai cái coi như ăn thử.”

Một cái sủi cảo mắc trong họng Tô Bạch khiến anh suýt nghẹn thở. Nhìn quyển sổ nhỏ được đẩy đến trước mặt mình, Tô đại luật sư thật vất vả mới điều hòa được hơi thở mà ký tên.

Một bữa sáng bốn mươi đồng, thật mẹ nó đắt quá…

Nếu quy ra bánh bao, bốn mươi đồng, được một đống bánh bao to tướng đó…

Tần Ly thu sổ lại, tủm tỉm cười, ăn tiếp. Năm mươi cái sủi cảo, bỏ vốn tầm hai mươi đồng, trừ chỗ mình ăn, vẫn còn lãi kha khá. Vụ làm ăn này được đây!

“Cơm trưa nhớ đưa đến nơi, mười hai giờ, không được sớm, không được muộn!” Tô Bạch bỏ lại tờ giấy ghi thực đơn hôm nay và địa chỉ của mình rồi bỏ đi.

Buổi trưa, theo thường lệ chỉ có ba người. Cười cười nhìn một lớn một nhỏ ngoài cửa đang chơi trò tung hứng người, Tần Ly lắc đầu đi vào bếp. Quả tim của Trình Lâm không được khỏe, trước đây chưa từng cùng Tiểu Mãn chơi trò này. Lý Tranh cao to, hồi ở nhà còn từng làm việc nặng, lực tay khá lớn, có thể dễ dàng tung Tiểu Mãn lên cao rồi đón được, không ngờ cậu bé phụ bếp này vẫn chưa hết tính trẻ con.

Cá cay, gà xào ớt khô, thịt lợn Tứ Xuyên, canh chua cay, đây là thực đơn bữa trưa của Tô Bạch, quả nhiên là động vật ăn thịt, Tần Ly lần thứ hai tặc lưỡi.

Giờ cơm trưa, vì trời nóng quá nên đa số nhân viên công sở đều gọi cơm mang tới công ty, vào phòng họp ăn với nhau.

Mười hai giờ, chuông cửa kêu vang, Lý Tranh xách giỏ xuất hiện trước cửa.

“Xin chào, đây là cơm trưa của ngài Tô.” Lý Tranh gật đầu với Tô Bạch.

“Ừm.” Tô Bạch nhìn đồng hồ trên tay, không sai lệch một giây, hơn nữa không phải ông chủ quán đến, không tiện kiếm chuyện, đành thả người vào.

Lý Tranh theo ý khách mang giỏ vào phòng tiếp khách, bày cơm canh ra.

“Quý khách, đây là cá cay, gà xào ớt khô, thịt lợn Tứ Xuyên, canh chua cay ngài gọi. Ông chủ báo chỉ ăn mỗi thịt không tốt cho cơ thể nên tặng kèm một đĩa rau muống xào. Ngài xem nếu không có vấn đề gì thì ký tên giúp ạ!” Lý Tranh vừa nói vừa móc sổ đưa ra.

Tô Bạch nhìn nhìn bốn món ăn một tô canh đã gia tăng lượng trên bàn, lại nhìn nhìn hộp cơm đầy ú ụ, dùng đầu gối cũng tưởng tượng ra vẻ mặt ghê tởm của ông chủ quán bụng dạ hẹp hòi khi sắp hộp đồ ăn này. Thế nhưng cậu bé trước mắt cười quá nhã nhặn khiến cho một bụng tức của anh không có chỗ phát, đành phải ký tên cho người ta biến đi.

“Cảm ơn quý khách.” Lý Tranh thu sổ lại, sau đó lấy từ trong giỏ ra một bình giữ nhiệt, “Thòi tiết nắng nóng, ông chủ chúng tôi có nấu nước đậu xanh, đã ướp lạnh, tặng miễn phí cho khách, bình thì để lần sau sẽ lấy lại ạ.”

Những người ăn trưa quanh đó đã sớm ngừng đũa nhìn bên này, đã biết từ trước là đại luật sư Tô nhà họ bụng to, nhưng mà lượng lớn thế kia thì thật là… vừa tặng món ăn thêm vừa tặng nước, lại còn cho ký sổ, ông chủ tốt bụng quá!

“Ấy ấy, em trai à, chờ chút, cậu là nhân viên quán nào thế ? Có thực đơn không, cho chị một cái?” Một cô gái đeo kính viền đen gọi Lý Tranh, đôi mắt sau kính lại liếc bình nước đậu xanh trong tay Tô Bạch.

“Chào chị, em là Lý Tranh, ở quán Trình ký gần đây ạ.” Lý Tranh xách giỏ trên tay, mỉm cười nói, “Chỗ em hiện nay mới phục vụ bữa sáng thôi, cơm trưa thì tới thứ tư tuần tới mới bắt đầu phục vụ. Hay là thế này, lần sau em tới sẽ đưa thực đơn cho chị, nếu chị thích món gì có thể nói cho em, lúc về em sẽ hỏi ông chủ xem có không, nếu không có thì ông chủ có thể cân nhắc thêm vào.”

Tô Bạch phiền muộn nhìn đám đồng sự đang bao quanh cậu bé đưa cơm, nhìn nhìn lại bình nước đậu xanh đã bị nữ đồng nghiệp chia nhau sạch cùng với đĩa cá cay bị nam đồng nghiệp cướp đi quá nửa, đột nhiên nghĩ ở đây quản lý lỏng lẻo quá rối, cấp dưới “phong cách” vượt trội không hẳn là chuyện tốt nhỉ!

Về quán, Lý Tranh nói lại chuyện này làm Tần Ly nảy ra chủ ý mới. Xua Lý Tranh đi ăn cơm, Tần Ly ngồi làm xong thực đơn.

“Lý Tranh, em cầm cái này, đưa cho người ta đánh máy, in một tờ to dán ở cửa hàng, tờ nhỏ thì in thành kiểu tờ rơi hai mặt nhiều màu sắc, làm nhiều một chút, mấy ngày này phải tích cực tuyên truyền một tí.” Tần Ly đưa thực đơn đã soạn xong cho Lý Tranh, lại mở sổ ra, bây giờ vốn đã kha khá, có thể làm to một chút.

Tần Ly không thuê người đi rải tờ rơi mà đặt thành một xấp trên quầy ăn sáng, hơn nữa cũng dán một áp-phích thật to trong cửa hàng, hiệu quả khá tốt, ngày đầu khai trương đã có kha khá khách.

Ba người thuê trước đây cũng giữ lại, hai cô bé một cậu nhóc. Hai cô bé ở ngoài sảnh đón khách, ghi thực đơn và tiếp điện thoại gọi cơm, cậu nhóc cùng Lý Tranh đi đưa cơm.

Trong bếp cũng tuyển hai người nữa, một là đầu bếp chuyên món cay Tứ Xuyên, một là phụ bếp, thêm Tần Ly coi như đủ. Chỉ khổ hai cậu bé đưa cơm, vừa mệt vừa nóng vừa khát, mỗi lần về cửa hàng là vọt tới bên tủ lạnh làm một cốc nước đậu xanh đã.

Một giờ chiều là thời điểm bắt đầu nhàn hơn, hai cậu bé đưa cơm cũng có có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Tần Ly tính sơ sơ thu nhập hôm nay, trừ tiền nguyên liệu và tiền công, lãi cũng kha khá.

Quán cơm chỉ phục vụ bữa sáng và cơm trưa, không bán cơm tối. Bữa tối ở đây không còn nhiều khách lắm, đa số đã tan tầm về nhà, mặt khác, Tần Ly ngại quá mệt. Tiền kiếm càng nhiều thì càng tốt nhưng Tần Ly vẫn lo lắng thân thể này, anh chưa quên chủ nhân thân thể này vì sao mà ngủm. Mình cũng đã bốn giờ sáng rời giường mười giờ tối đi ngủ, thời gian buổi chiều cứ nghỉ ngơi nhiều một chút đi!

Việc kinh doanh chậm rãi mở rộng, Tần Ly lại tuyển thêm mấy người đưa cơm, toàn là sinh viên ở trường Lý Tranh, mùa hè lưu lại trường học làm thêm, đều tầm hai mươi tuổi, đang độ tuổi phấn chấn hào sảng. Mấy cậu nhóc làm việc cường độ cao thời gian lại ngắn, Tần Ly cũng không trả lương cố định mà dựa theo sản phẩm, một suất cơm một đồng. Ngày trước làm thực đơn Tần Ly đã nâng giá lên một đồng chính là vì dự định cho chuyện này. Hiệu quả khá tốt, mấy cậu nhóc hăng hái tích cực lắm, dọc đường đưa cơm đều là chạy.

Kinh doanh của tiệm cơm tốt ngoài dự kiến của Tần Ly. Tần Ly biết, nguyên nhân trực tiếp là mấy cậu đưa cơm. Khách đặt cơm ở Trình ký đều biết, tiệm này có đội ngũ đưa cơm phục vụ tận tình nhất. Không nói đến tốc độ nhanh nhất, chỉ riêng ngoại hình thanh xuân khoẻ khoắn, hiểu ý lại nói năng có duyên, ai mà không thích. Lại thêm ông chủ hay tặng kèm đồ uống, nước đậu xanh này, nước ô mai này, mát lạnh tay, dùng bình giữ nhiệt ủ, mỗi người một bát nhỏ, phòng làm việc có người không gọi cơm cũng được tặng luôn.


 

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰