Quán cơm nhỏ – Chương 3 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 3 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Con nợ là to nhất. Điều này không phải luôn đúng trong mọi trường hợp, nhất là khi bạn nợ tiền một luật sư. Cả buổi chiều đó, Tần Ly đều rất phiền muộn, phiền muộn đến trình độ Trình Tiểu Mãn bò lên đùi anh hát mấy bài thiếu nhi mà anh vẫn cười không nổi. Thế nhưng, cơm tối vẫn phải ăn, cái gì đến sẽ đến.

Lúc cơm nước bày lên bàn, Tô Bạch cũng đủng đỉnh đến, đầu tiên liếc nhìn bàn ăn một cái, thấy canh đậu phụ đầu cá và cà tím kẹp thịt chiên giòn mà mình “khâm điểm” thì gật gù, ý là rất thỏa mãn.

“Ba ba, chú kia lại tới rồi!” Tiểu Mãn thấy người quen, quay đầu về phía phòng bếp hô to với cha mình.

“Chú nào thế?” Tần Ly bưng hai món cuối ra, hỏi.

“Cái chú hay khóc nhè ấy ạ!” Trình Tiểu Mãn tụt xuống khỏi ghế chạy lại phía sau ba ba, dùng bàn tay bé nhỏ mũm mĩm quệt qua cái mặt nhỏ nhắn trắng mềm minh họa, chú lớn tưởng rồi còn khóc nhè, xấu hổ xấu hổ.

Tô Bạch ngây người. Thời khắc lịch sử siêu cấp mất mặt đã nỗ lực quên đi nay lại lủi về não, sao mà giống nhấn chuột một cái là hiện ra thế không biết, điều then chốt là, hình như mình vừa thêm một biệt danh, chú khóc nhè…

Thằng nhóc xấu xa không biết điều, nên tha ra ngoài đánh đòn… Nếu mà là con mình, hừ hừ…

Đặt hai đĩa thức ăn xuống bàn, giả bộ không thấy được vẻ mặt căm tức của người nọ, Tần Ly ôm con lên đùi, dẫn dắt từng chút, “Tiểu Mãn đã chào chú chưa? Bé ngoan không thể quên lễ phép nha.”

“Cháu chào chú khóc nhè ạ!” Trình Tiểu Mãn ngoan ngoãn khoanh tay chào.

Chú khóc nhè… Quả nhiên…

Tô Bạch thật muốn đập đầu vào tường.

Tần Ly khẽ nhíu mày, biệt danh này tuy vô cùng vừa ý cha nó nhưng trẻ nhỏ không nên tự ý đặt biệt danh cho người khác, thói quen này không tốt lắm.

“Tiểu Mãn, gọi chú Tô, không được vô lễ!” Tần Ly hơi nghiêm mật

“Tô tô (1)…” Tiểu Mãn nỗ lực phát âm từng từ nhưng vẫn không nói được chính xác.

(1) Tô – đọc là sù, chú/thúc – đọc là shù, Tiểu Mãn không phân biệt được cách đọc hai từ này.

“Chú Tô…” Tần Ly lập lại lần nữa.

“Chú chú…” Tiểu Mãn vẫn đọc không rõ, trán đã toát mồ hôi.

Tô Bạch nhìn hai cha con phía đối diện đang quấn quýt vì một câu gọi, hết chỗ nói rồi.

Tần Ly nổi giận, dám làm con tôi đọc cắn phải lưỡi, cái họ xấu xí!

”Gọi chú Đại Bạch.” Tần Ly chỉ một ngón tay vào Tô Bạch, mắt phi đao nhỏ lả tả tới.

“Chú Đại Bạch!” Tiểu Mãn gọi rất nhanh nhẹn, giọng trẻ con giòn tan lại ngây ngô, nghe đáng yêu vô cùng.

Tần Ly thỏa mãn.

Tô Bạch 囧.

Chú Đại Bạch… Đại Bạch… Lẽ nào tôi họ Tô cũng là tôi sai?

Liếc mắt cảnh cáo vị họ Tô nọ đang muốn kháng án, Tần Ly lạnh lùng mở miệng, “Hay là anh muốn con tôi gọi anh là chú Tiểu Bạch?”

Tiểu Bạch (2)

(2) Chỉ những người ngốc nghếch.

“Chỉ gọi là chú thôi không được à?” Tô Bạch rất bất mãn.

“Chúng ta không thân thiết như vậy.” Tần Ly cự tuyệt thẳng thừng.

Nhìn viên thịt nhỏ đang ngước mắt chờ đáp lời, bên cạnh là ông chủ quán vô lương đang khó chịu ra mặt, lại nhìn đĩa cà chiên mình mong đợi đã lâu, Tô Bạch vô cùng không có khí phách mà khuất phục.

Ăn uống no đủ, đến lúc tính sổ rồi.

Tần Ly đưa hóa đơn ra, “Tôi thạo các món đông bắc hơn cho nên dựa theo đơn giá của nhà hàng phía đông bắc định ra, anh xem xem có ý kiến gì không.”

Tô Bạch tỉ mỉ nhìn hóa đơn một lượt, “Các món đông bắc lượng lớn thực dụng, giá cả này rất hợp lý, một phần ba cũng không đáng bao nhiêu.”

Tô Bạch tính toán rất chi li, ăn ở đây không phải mình mình, đương nhiên không phải thanh toán toàn bộ, bản thân rất có lợi.

Tần Ly không đáp, chỉ khinh khỉnh nhìn tinh anh mặt người dạ thú trước mặt, người này, sao mà vô sỉ đến thế!

Tô Bạch bị nhìn đến khó chịu, ho khan một tiếng, không chiu thua kém mà nhìn lại, sau đó, mất mặt nữa rồi.

“Một phần ba?” Tần Ly nhìn về phía con trai đang bò sấp ra bàn học làm họa sĩ, mỉm cười.

Tô Bạch bị điệu cười ấy làm cho sởn da đầu, nhìn theo ánh mắt người ta mới phát hiện mình lại mắc sai lầm lớn lần thứ hai. Ở đấy, đâu giống chỗ anh và đám đồng nghiệp thường cùng nhau ra ngoài ăn, không thể theo quy củ chia đầu người. Lại định áp dụng chia đều với một đứa trẻ bốn tuổi, đầu anh bị cửa kẹp hỏng mất rồi sao!

“Thực đơn tối nay, cà tím kẹp thịt chiên giòn mười tám đồng, thịt thái sợi xào tương Bắc Kinh hai mươi sáu đồng, đậu đũa hầm sườn ba mươi hai đồng, gỏi nấm kim châm mười bốn đồng, canh đậu phụ đầu cá hai mươi tám đồng, tổng cộng một trăm mười tám đồng.” Tần Ly dừng một chút, nói tiếp, “Tiểu Mãn nhà tôi ăn nửa bát cơm, non nửa bát canh, một miếng cà tím, một miếng sườn, một đũa thịt thái sợi, một đũa nấm kim châm, về phần anh, riêng cơm tẻ đã ăn bốn bát đầy.”

“Hai phần ba đi, tôi nhớ anh ăn hai bát cơm.” Tô Đạch cấp tốc kéo lại mặt mũi. Để người khác biết mình ăn cơm với một đứa trẻ bốn tuổi còn định chia đều tiền thì cái mặt già này không cần ra đường nữa.

“Được, tổng cộng bảy mươi tám đồng sáu hào bảy, ký tên đi.” Tần Ly nhanh chóng đẩy sổ về phía Tô Bạch.

Tô Bạch nhìn mấy con số chính xác đến từng số lẻ, khóe miệng giật giật, ký tên mình vào, đồng thời hoài nghi độ đúng đắn của quyết định chực cơm trước đó.

Việc kinh doanh của tiệm cơm dần dần đi vào quỹ đạo, Tần Ly thuê thêm ba người, các món ăn sáng đa dạng hơn nhiều, không chỉ có bánh bao và cháo kê, bản thân anh có thể tự tay làm thêm mấy thứ đặc biệt nữa.

Tần Ly làm thêm bánh cuộn. Đây là món anh ăn nhiều nhất khi còn bé. Lúc còn nhỏ, Tần Ly bướng bỉnh vô cùng, ăn bữa cơm cũng làm người ta bận bịu, mỗi bữa mẹ Tần đều phải cầm bát đuổi ở đằng sau mãi mới được một miếng. Sau này, mẹ Tần bận công tác, ba Tần biết không thể cứ chiều con mãi được bèn quyết định để con đói vài bữa cho chừa. Mẹ Tần không nỡ để con chịu đói, lại vội giờ làm nên thường làm sẵn mấy cái bánh cuộn cho con ăn dần, không ngờ lại được hoan nghênh nhiệt liệt. Kết quả bánh cuộn thành món không thể thiếu trên bàn cơm bữa sáng nhà Tần Ly.

Tần Ly đưa bàn làm bánh cuộn ra ngoài cửa hàng, món này chủ yếu phục vụ những người không có thời gian ngồi xuống ăn cơm. Đối với thành phần tri thức ở các tòa nhà văn phòng, vệ sinh là yêu cầu hàng đầu, thứ hai mới là mùi vị. Tần Ly rất chịu khó đầu tư cho mục này, không dùng bếp than tổ ong như mấy quán vỉa hè mà dùng bếp điện từ.

Bật nấc nhỏ, nhiệt độ thấp, trên mặt chảo đổ một lớp dầu ăn, rót một muỗng bột dàn đều, dày hơn vỏ bánh rán một ít, như vậy lúc ăn mới mềm, phía trên đập một quă trứng, lấy xẻng lật lên cho chín, rắc một muỗng nhỏ thịt băm, một ít rau dưa rồi cuộn lại. Thịt băm trộn dầu ớt xào với tương, thơm mà không ngấy. Rau dưa có hơn mười loại, đều là rau đang mùa, thái mảnh, hoặc rau sống trộn hoặc xào chín, tùy ý khách chọn. Làm khá mất công, một phần ba đồng rưỡi, bán đắt hàng lắm. Một buổi sáng Tần Ly chỉ đứng ở đó làm bánh cuộn, nhào một chậu bột bị dùng sạch lại phải nhào thêm chậu nữa.

Tiểu Mãn nhìn ba ba làm thì rất tò mò, vui vui vẻ vẻ lôi ghế nhỏ đến bên cạnh, vừa cạp cái bánh ba ba làm riêng cho mình vừa cầm hộp đựng tiền đóng vai thu ngân. Hộp có hai ngăn, một ngăn là tiền một đồng, một ngăn là đồng năm xu, khách đến mua tự thanh toán tự lấy lại tiền lẻ.

Cũng có người tay chân không nề nếp, thấy Tiểu Mãn đáng yêu muốn thò tay bóp mặt bé một cái, lúc này cái xẻng của ông chủ liền vung tới.

“Mua bánh cuộn miễn phí tham quan Tiểu Mãn, chỉ được nhìn không được sờ.” Tần Ly quơ xẻng ngăn một cái tay mất nết.

“Chị gái thật là xinh đẹp!” Tiểu Mãn nhìn về phía cô gái mặc quần lụa trắng cười ngọt ngào, tức thì manh chết một đám khách trẻ tuổi sức đề kháng kém, giúp cha mình kéo một đám khách hàng thân thiết.

“Cục cưng đáng yêu quá!” Cô gái mặc quần trắng lập tức sáng mắt lên, chờ ông chủ quán phân tâm lại thò tay véo má Tiểu Mãn một cái rồi thoả mãn trả tiền, cầm bánh đi khỏi.

“Đúng, cục cưng đáng yêu thật.” Người đàn ông phía sau nhận bánh của mình, cũng thừa cơ véo má Tiểu Mãn.

“Chú cũng rất đẹp trai ạ!” Trình Tiểu Mãn một tay cầm bánh của mình, một tay bưng má, ngước về phía chú lạ mặt nọ khoe ra hai hàng răng trắng tinh, làm cho cha già của mình gấp gáp muốn đem giấu tiệt con đi.

“Còn dám véo mặt con tôi, tôi cho ớt gấp đôi đấy.” Tần Ly tàn bạo uy hiếp đám khách đang xếp hàng, khiến cho mọi người hiểu ý, cười ồ lên.

“Tiểu Mãn, ngoan, trốn phía sau ba ba.” Bị véo mấy lần, mặt bạn nhỏ Trình Tiểu Mãn đã đỏ lên, thấy con cưng thường thường đưa tay xoa xoa mặt, Tần Ly rốt cuộc bạo phát, tay rung một cái, thả hai thìa thịt băm cho suất bánh đã dặn không thêm ớt nọ. Thịt băm, cay lắm…

Từ đó về sau, dân văn phòng quanh đó đều biết cửa hàng đồ ăn sáng Trình ký, nhà đó có một cục cưng siêu đáng yêu có cái miệng siêu ngọt, cũng biết cục cưng có một ba ba rất dễ bị chọc phát điên…

“Kinh doanh có vẻ tốt đấy!” Tô Bạch đủng đỉnh đi tới.

“Cũng tạm.” Tần Ly ngồi xuống, bóp bóp cái vai mỏi nhừ.

“Sáng nay tôi đã gọi cho anh mười mấy cuộc điện thoại.” Đại luật sư bất mãn.

“Có việc gì?” Tần Ly lấy cái bánh cuộn còn lại phân nửa trên tay Tiểu Mãn, vài miếng liền tiêu diệt sạch.

“Tôi nhớ là trong thỏa thuận của chúng ta hình như có cả dịch vụ đưa cơm.” Tô Bạch nhìn bốn phía, thu dọn sạch rồi, đến một mẩu cặn bánh bao cũng không còn, tình hình kinh doanh nhà này tốt thật! Tô Bạch đột nhiên thấy mình càng thêm đói bụng.


 

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰