Quán cơm nhỏ – Chương 2 [3]

Quán cơm nhỏ

– Chương 2 [3] –

Typer: Cực Phẩm

Tần Ly muốn cào tường!

Tiểu Mãn à, con cào cái gì không cào sao lại muốn cào xe! Cào xe ai cũng được, thế nào lại cào xe tên kia a? Cục cưng ơi, lần này con rước họa lớn về cho ba rồi! Nhìn tên này mà xem, mặt trắng mắt híp, hệt như Tào Tháo, tuyệt đối không phải thứ gì lương thiện.

Thế nhưng lúc này Tần Ly chỉ đành kiên nhẫn bắt chuyện, “Trưa qua chúng ta mới gặp nhau mà, con tôi còn mời anh ăn sủi cảo đó.”

Tô Bạch cười cưòi, “Hôm nay con anh vừa cào xe tôi.”

Tần Ly trừng mắt nhìn Tô Bạch, mặt cứng đờ, không nhúc nhích.

Tô Bạch nhìn Tần Ly, mặt vẫn treo nụ cười, khí độ ung dung.

Lâu sau, Tần Ly cắn môi, nhét Tiểu Mãn vào lòng Lý Tranh, lôi từ túi sau ra một sổ tiết kiệm đưa qua. Tô Bạch không hề khách khí nhận lấy, mở ra, thấy ba con số trên đó, khóe miệng không nhịn được liền run rẩy, tiền này, số lẻ cũng chưa đủ!

“Còn có, hai đứa này,” Tần Ly chỉ hai người phía sau, “Anh xem người nào đáng giá thì xách bán đi!”

Theo ánh mắt Tần Ly, Tô Bạch nhìn sang. Một thanh niên còn đi học, tầm mười tám, mười chín tuổi, nét mặt bất an. Một viên thịt hồng hào mũm mĩm, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, rõ ràng là không biết đang xảy ra chuyện gì nữa!

“Buôn bán người là phạm pháp đấy!” Tô Bạch thu hồi tầm nhìn, “Anh muốn tôi biết luật còn phạm luật?”

Hai người đó, lớn – không biết, không cần nói, nhỏ – Tô Bạch tin tưởng, nếu mình dám chạm một đầu ngón tay vào nó, ông chủ quán bụng dạ hẹp hòi trước mặt này nhất định xách dao phay liều mạng với mình. Tôi đâu phải chê mình mệnh dài quá! Tô Bạch âm thầm bĩu môi, dựa vào đầu xe nhướng mày liếc nhìn Tần Ly cũng đang hất hàm với anh.

“Vậy anh muốn thế nào?” Tần Ly nhìn chằm chằm túi áo Tô Bạch, nghiến răng nghiến lợi. Trong đó còn có sổ tiết kiệm ba con số của nhà mình.

“Tôi bảo này, liệu chúng ta có nên tìm một chỗ ngồi xuống, từ từ nói chuyện không?” Tô Bạch giơ tay che trán, mặt trời giữa trưa hè thế này, đúng là không phải chói chang bình thường.

“Cũng đúng.” Tần Ly xoay người sang bên Lý Tranh, sai cậu, “Tiểu Tranh, đưa Tiểu Mãn về ăn cơm, đồ ăn trên bàn, cơm trong nồi điện ấy. Anh nói chuyện với vị này một chút!”

“Nhưng mà anh Đại Lâm…” Lý Tranh vẫn chưa chịu đi, sợ ông chủ của mình chịu thiệt.

“Không việc gì, đi đi, chiều nay cậu còn có ca dạy kèm, đừng lỡ giờ. Thịt viên bột sốt để nguội ăn không ngon, đi nhanh đi, cơm nước xong còn thời gian thì dỗ Tiểu Mãn ngủ trưa, bát cứ để đấy anh rửa.” Tần Ly phất tay đuổi hai đứa đi, đối phó với tên này vẫn là chuyện quan trọng hơn cả.

Bị người không thèm nhìn, mà lại không phải lần đầu, cho nên Tô Bạch rất không vừa lòng. Híp mắt nhìn bên kia đẩy tới đẩy lui, đại luật sư bị nắng làm hoa mắt càng muốn hôn mê, “Đi thôi, cùng nhau ăn đi, tôi cũng thích thịt tẩm bột sốt.”

Tần Ly hết chỗ nói rồi, đành dẫn người về cửa hàng ăn trưa, ai bảo mình đuối lý cơ chứ!

Tần Ly đi vào bếp múc canh, Lý Tranh theo vào xới cơm, lúc hai người đi ra phát hiện bên ngoài đã khởi công rồi. Tô Bạch và Trình Tiểu Mãn ngồi đối diện nhau, một cầm đũa một cầm thìa, hai người ăn uống đến là vui vẻ.

Chờ đến lúc ngồi xuống, Tần Ly phát hiện, có vấn đề rồi đây. Bốn món thêm một canh, lượng đồ ăn cho hai người rưỡi ăn không hết, nhưng hiện tại lại thêm một người, nhất là kẻ dôi ra này lại có lượng cơm không giống người thường.

Một miếng cơm một gắp đồ ăn, mỗi đũa đều đầy, mỗi đũa đều có ít nhất một miếng thịt, thịt tẩm bột sốt và thịt lợn xào miến luân phiên nhau, rau dưa, một đũa không chạm. Lý Tranh ngơ ngác ngồi một bên, bị kiểu ăn này làm cho chấn động. Bạn Trình Tiểu Mãn đang cầm thìa nhỏ tác chiến với một sợi miến trơn trượt, đĩa thịt tẩm bột đã ngót một nửa.

Động vật ăn thịt! Tần Ly nhịn không được tặc lưỡi.

Một lát, rốt cuộc nhận ra không khí bất ổn, Tô Bạch dừng đũa, lúc này mới ý thức được đây không phải là phòng làm việc của mình, mà anh cũng không phải đang ăn cơm hộp riêng, nháy mắt, động tác đã nhã nhặn hẳn lên.

“Hồi trước đi bộ đội, ăn phải đúng giờ, mọi người đều cướp ăn, quen mất rồi.” Tô Bạch giải thích một câu, lại nhấc đũa.

Tần Ly băn khoăn. Bây giờ vào bếp làm thêm món nữa hay ở lại đây tranh vài miếng thịt cho con mình và Lý Tranh? Trình Tiểu Mãn luôn vừa ăn vừa nghịch, đến bây giờ một sợi miến cũng chưa vào miệng, mà Lý Tranh là ngày đầu làm vịệc, cũng là bữa đầu ăn ở đây, cậu nhóc vốn còn ngại ngùng, hiện tại càng không được tự nhiên.

“Tôi đi làm thêm món nữa.” Tần Ly đút cho con ăn sợi miến nọ, gắp vài miếng thịt vào bát Lý Tranh, suy nghĩ một chút, đứng lên.

“Có thể chọn món không?” Tô Bạch sáng cả mắt, nắm lấy thời cơ yêu cầu phúc lợi cho chủ nợ.

“Không.” Tần Ly trừng mắt với Tô Bạch, “Thịt bò xào hành tây, trứng xào cà chua, hai món này làm nhanh.”

Bưng hai món ra, đồ ăn trên bàn dường như chưa hao hụt thêm, hai người lớn đang nói chuyện, bé đang phấn đấu quên mình với sợi miến thứ hai. Lần này Tô Bạch ăn rất nhã nhặn, còn Tần Ly lại hoàn toàn không có hình tượng gì, vừa đút cho con ăn vừa gắp đồ cho Lý Tranh.

Ăn uống no đủ, Lý Tranh đi dạy thêm, Tiểu Mãn ôm gối nhỏ về phòng ngủ, hai người bắt đầu ngồi xuống đàm phán.

“Hai lựa chọn.” Đại luật sư Tô lười biếng tựa vào lưng ghế, áo vest ném qua một bên, áo sơ mi cởi đến cúc thứ ba. Ông chủ quán cũng keo kiệt quá đi, ngày nóng thế này còn tiếc, không chịu mở điều hòa.

“Nói.” Tần Ly nhìn chủ nợ mới ra lò ngồi đối diện đang bị nóng đến khó chịu, đóng cửa lại mở điều hòa, cửa hàng đúng hướng gió, rất mát mẻ, nhưng mà vẫn cần lấy lòng chủ nợ.

“Hoặc là bồi thường một lượt theo pháp luật, hoặc là trả tiền định kỳ, chúng ta…” Tô Bạch chưa nói xong đã bị cắt ngang.

“Trả tiền định kỳ!” Tần Ly cấp tốc chọn kiểu thứ hai.

“Được, tôi sẽ nhanh chóng đem giấy tờ đến cho anh xem qua. Vây nhé, thời gian tới, ba bữa cơm của tôi tạm thời giao cho… À, ông chủ tên gì nhỉ?” Đạt được mục đích, Tô đại luật sư phát giác mình còn chưa biết tên đối phương, đây là một sai lầm lớn.

“Trình, Trình Lâm.” Tần Ly nhịn không được đen mặt, “Anh thì sao? Mặt khác, quán chúng tôi chỉ phục vụ bữa sáng, không cung cấp cơm trưa cơm tối.”

“Lúc này không phải anh nên nói ‘miễn trình tên họ’ sao?” Tô Bạch nhướng mày, “Tô, Tô Bạch. Ba bữa cơm trừ thẳng tiền trên hóa đơn, bao gồm cả phí đưa cơm.”

“Tôi chỉ là một kẻ thất học, chấp nhặt với tôi làm gì? Hơn nữa anh cũng không nói ‘miễn trình tên họ’.” Tần Ly nhún nhún vai, “Không thành vấn đề, có thể gọi món, sau này tôi đưa thực đơn cho anh.”

Dây dưa mãi vấn đề miễn hay không miễn hỏi tên họ này là chuyện không sáng suốt, anh bỏ qua tôi sẽ bỏ qua, thế nhưng, người ta nói thẳng rồi, chỉ là kẻ thất học, lẽ nào mình cũng tự nhận theo người ta là thất học? Tô Bạch xoắn xuýt.

Thỏa thuận đạt thành, thấy thời gian không còn sớm, đại luật sư của chúng ta bỏ lại danh thiếp rồi vỗ mông chuồn mất, đương nhiên, sổ tiết kiệm vẫn nằm trong túi áo họ Tô.

Tiền mở tiệm cơm còn chưa kiếm được đã thu về một món nợ kếch xù, chủ nợ còn là cái tên lòng dạ hiểm độc bụng đầy âm hiểm ác liệt, giáo sư Tần vò tấm danh thiếp có viết thực đơn bữa tối ở mặt sau, nghiến răng nuốt giận.

/Hết chương 2/