Quán cơm nhỏ – Chương 2 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 2 [2] –

Typer: Cực Phẩm

Quay ra nhìn cửa thủy tinh, xác định không có treo biển “Đang bán hàng”, người này, chắc không phải vì vụ lọt hố sáng nay mà đến gây sự đi? Tần Ly vừa cho con uống nước vừa oán thầm. Mà Trình Tiểu Mãn, từ lúc người nọ bước vào cửa hàng, bé đã lén lút đẩy đĩa sủi cảo vào tít góc trong cùng của cái bàn.

Tô Bạch rất lấy làm lạ trước thái độ thủ ghét của ông chủ quán, cẩn thận kiểm điểm bản thân một phen, xác định trước đây mình chưa hề gây thù chuốc oán với ông chủ này, cho nên Tô đại luật sư điềm nhiên ngồi xuống, dự định gỡ chút mặt mũi đã văng từ lúc sáng về.

“Quý khách, ở đây chúng tôi chỉ bán bữa sáng thôi.” Tần Ly gắp cho con một cái sủi cảo, thổi thổi nguội bớt, bận rộn luôn tay vẫn cố lấy chút thời gian giải thích với Armani nọ.

“Ừm.” Tô Bạch gật gù, nhìn xung quanh một lượt, ra vẻ hài lòng với tình trạng vệ sinh nơi đây.

Sau đó, Tô Bạch bi thảm phát hiện mình lại mắc sai lầm lần nữa.

Đại luật sư Tô bị huyết áp thấp, trước khi lên toà phải nhồi đầy bụng, đây cũng là nguyên nhân khiến sáng nay Tần Ly có thể thịt anh một mẻ ngon xơi. Vốn là luật sư nổi nhất sở luật, các vụ án anh nhận đương nhiên cũng là những vụ khó nhất, cho nên cũng cực kỳ hao tâm tổn trí, cực kỳ tiêu hao thể lực. Vì vậy, lúc Trình Tiểu Mãn cắn ngập răng vào cái sủi cảo nọ thì, hương thơm lan tới mũi Tô Bạch thành chất dẫn nổ lần thứ hai gây ra một trận “sóng biển sục sôi”.

Thơm như vậy, khẳng định là nhân rau hẹ với thịt bò rồi, Tô Bạch âm thầm nuốt nước bọt.

“Ông chủ, cho một phần sủi cảo, nhân rau hẹ thịt bò.” Tô Bạch cười tủm tỉm tự rót một chén nước, nhìn ông chủ quán ngồi cách đó không xa đang vận khí công nổi gân xanh đầy đầu.

Đồ hẹp hòi! Nhìn tên mặt người dạ thú rõ ràng là đến gây sự, Tần Ly cố nhịn xuống niềm kích động muốn một cước đạp tên nọ bắn ra cửa, lần thứ hai hung hăng khinh bỉ Armani một phen, sau đó mỉm cười, “Thưa ngài, quán chúng tôi chỉ phục vụ bữa sáng, không bán cơm trưa.”

Tô Bạch tháo mắt kính, dụi dụi mắt, sau đó… nước mắt ào ào chảy xuống. Chết rồi, tay này vừa mới mân mê một cái lọ nhỏ trên bàn, hình như là lọ ớt…

Tần Ly vui vẻ, còn thật săn sóc rút một chiếc khăn giấy đưa cho khách, nhưng mà nụ cười bên khóe miệng lại không thể che nổi. Đáng đời!

Trình Tiểu Mãn chớp chớp mắt to, tụt xuống ghế chạy tới, len lén kéo góc áo cha mình, khẽ hỏi, “Ba ba, sao chú ấy lại khóc? Thèm sủi cảo quá sao?”

Tần Ly nhướng mày, nắn bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của con yêu, cũng hạ giọng nói khẽ, “Chú thèm sủi cảo đến phát khóc rồi, Tiểu Mãn bảo phải làm sao bây giờ?”

Trình Tiểu Mãn nhìn chú lạ mặt đang cầm khăn giấy không ngừng lau nước mắt, lại nhìn nhìn sủi cảo nóng hầm hập thơm ngào ngạt trên bàn, phát sầu rồi. Mình mới ăn hai cái, ba ba còn chưa có ăn, tiếc lắm ý, nhưng mà chú đã thèm đến phát khóc rồi, làm sao bây giờ đây? Vặn vẹo tay nhỏ khổ não một hồi, giống như hạ quyết tâm thật to, Trình Tiểu Mãn kiễng chân vỗ vỗ vai Tô Bạch, “Chú đừng khóc nữa nha, sủi cảo của Tiểu Mãn tặng cho chú ăn, có được hay không nào?”

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy chờ mong của Tiểu Mãn, Tần Ly như bị mê hoặc, cục cưng, con trai của ba ba, đáng yêu biết bao, thiện lương biết bao, hiểu chuyện biết bao!

Còn Tô Bạch lúc này, đến tâm tư muốn chết ngay cũng có rồi!

Mất mặt quá đi!

Rõ ràng chỉ muốn ra oai một chút, lại không ngờ bôi ớt lên mắt, bị ông chủ nhỏ nọ chửi đểu cho một chập không nói, còn bị một đứa nhỏ ba, bốn tuổi xấu xa như cha nó thương hại, chuyện này mà đồn ra ngoài thì cái mặt già có còn lại mẩu nào không nữa đây?

Tần Ly nhìn trò vui một lát, đi lấy khăn ướt cho người ta lau mắt, duy trì hình tượng tốt đẹp trước mặt con trai là chuyện rất quan trọng đó!

Chờ đến lúc mở được mắt ra, Tô Bạch không soi gương cũng biết một con mắt đã đỏ hồng. Nhìn cái bát nhựa có hoa văn thổ nhỏ xếp đầy sủi cảo trắng trẻo mập mạp trước mặt, nhìn nhìn đứa bé xấu xa đứng bên cạnh chớp chóp mắt to lộ vẻ mặt thương hại lẫn lưu luyến, Tô Bạch lại liếc ông chủ nhỏ đứng cách đó không xa đang hất hàm nhìn về bên này, vươn đũa gắp sủi cảo lên, một cái một miếng, rất nhanh sáu cái sủi cảo bị tiêu diệt sạch sẽ, sau đó đứng lên dự định mau chóng chuồn khỏi cái nơi xung khắc với mình.

Đi được hai bước, bị chặn lại.

Thấy ông chủ quán nháy mắt đen mặt, Tô Bạch đột nhiên phát hiện mình đã quên làm một chuyện gì đó rất trọng yếu, là gì nhỉ?

“Đến câu cảm ơn cũng không biết nói hả?” Giọng ông chủ quán rất lạnh.

Tô Bạch nghẹn họng. Đúng rồi, quên cảm ơn cậu bé! Ăn đồ của trẻ con, thế mà đến câu cảm ơn cũng chưa nói đã muốn đi, Tô Bạch, mi bị ớt cay làm hỏng đầu rồi phải không?

Tô Bạch vừa hung hăng phỉ nhổ bản thân vừa ngồi xổm xuống chuẩn bị nói lời cảm ơn, kết quả bàn tay vừa vươn ra nửa chừng đã bị gạt phắt đi.

“Đừng có chạm vào con tôi!” Tần Ly nghiến răng nghiến lợi, cấp tốc ôm lấy con lùi lại ba bước. Lại dám mơ tưởng chạm vào con người ta, anh đã rửa tay chưa hả? Tần Ly nổi giận.

Đã từng gặp nhiều kẻ che chở cho con, chưa từng gặp ai che chở con đến thế, Tô Bạch hết chỗ nói rồi.

.

Ngồi trong phòng làm việc, Tô Bạch mở hồ sơ, nỗ lực ném nửa giờ chật vật khôn tả kia ra sau đầu, đặt quyết tâm sau này phải tránh xa ông chủ quán có bát tự (1) tương khắc với mình.

(1) Bát tự: Tám chữ về giờ, ngày, tháng, năm sinh theo quan niệm xưa thì bát tự thể hiện toàn bộ tính cách và cuộc đời của mỗi người.

Nhưng mà, sủi cảo nhà ấy quả là rất ngon, nhân rau hẹ với thịt bò, vừa tươi mới vừa thơm phức, mỗi tội hơi ít. Tô Bạch liếm liếm môi, sau đó phát hiện – mình quên ăn trưa mất rồi.

Về phần Tần Ly, ăn no uống đủ, ôm con trai đi nghỉ trưa, thật vất vả dỗ nhóc con ngủ, anh cũng nằm xuống tính toán chuyện thuê người làm. Tài chính trong tay không đủ, cũng không có chỗ xoay sở vay, thôi thì cứ bắt đầu từ làm bữa sáng, thuê người làm theo giờ vậy. Nghĩ xong liền làm ngay, Tần Ly ngồi dậy viết tờ thông báo tuyển dụng dán lên cửa kính.

Buổi chiều phải đi mua đồ ăn, không có ai trông con giúp, Tần Ly đành dắt con theo ra chợ. Một người không chạy được nhiều, bữa sáng chỉ làm vài món, nguyên liệu cũng chẳng cần mua gì ngoài thịt trứng rau dưa linh tinh.

Trở lại tiệm cơm, Tần Ly sửng sốt. Thông báo tuyển dụng dán trên cửa đã không còn, cạnh đó có một nam sinh cao to đang đứng đợi. Nhanh như vậy đã có người tới xin việc?

Tần Ly liếc nhìn cậu bé từ đầu tới chân một lượt, giày thể thao, áo phông quần jean, tầm mười tám, mười chín tuổi, trên tay còn cầm tờ thông báo của anh.

Lý Tranh, năm hai đại học S, quê ở vùng núi tây bắc, nghỉ hè xin ở lại trường làm thêm kiếm tiền trả học phí.

Cậu bé rất chịu khó, sáng sớm đã tới, so với giờ quy định của Tần Ly là tám giờ sáng thì còn sớm đến một tiếng. Công việc từ tám đến mười giờ sáng, tiền công ba mươi đồng cộng bữa sáng, giá này đối với công việc làm theo giờ mà nói đã là hợp lý, kết quả cậu bé này còn ôm luôn vụ rửa bát đĩa, Tần Ly dứt khoát giao thêm cho cậu ta hai mươi đồng dự định trả cho công việc này, thuận tiện bao cả cơm trưa.

Năm mươi đồng cộng bao hai bữa cơm, gần bằng tiền công cả ngày của Trình Lâm trước đó, đối với cậu sinh viên nghèo này, Tần Ly chỉ có thể giúp đến đó. Lý Tranh rất có khả năng, tay chân lưu loát khiến Tần Ly thoải mái hơn nhiều, không luống cuống như ngày đầu. Chưa tới chín giờ đã dọn quán, so với hôm qua được nhiều hơn hai trăm đồng.

Tần Ly ngồi ở phía trước tính toán sổ sách, Lý Tranh ở sau bếp rửa bát đĩa, Trình Tiểu Mãn ngậm một cái bánh bao nhỏ chạy tới chạy lui đối với anh lớn mới dôi ra trong nhà hoan nghênh dị thường.

Buông bút, thở dài. Không tính vốn, một ngày có thể kiếm tầm bốn trăm đồng, một tháng hơn một vạn, còn thiếu nhiều lắm, xem ra phải nhanh chóng lo cả vụ cơm trưa, nhưng hiện tại tiền vốn còn quá ít. Có lẽ phải tìm cách lấy lại số tiền trước đây mới được.

“Ba ba có mệt không?” Trình Tiểu Mãn chạy tới, bò lên chân cha mình, hôn trái hôn phải rối rít.

“Không mệt, có Tiểu Mãn, ba ba không mệt chút nào!” Tần Ly ôm chặt Tiểu Mãn, đặt cằm lên vai mềm mềm toàn thịt của con trai, lòng thỏa mãn vô cùng. Có con trai đáng yêu như thế, sao mà mệt được!

“Anh Đại Lâm.” Lý Tranh xoa tay đi ra, cười cười với Tần Ly, lộ ra lúm đồng tiền ở một bên má.

“Cậu nghỉ ngơi chút đi, không còn việc gì đâu, dắt Tiểu Mãn ra ngoài tản bộ cho thoải mái!” Tần Ly đứng lên đặt Tiểu Mãn xuống đất, vỗ vỗ vai cậu bé vẫn còn ngượng ngùng câu nệ, “Anh đi làm cơm, trưa nay chúng ta thử ăn món đông bắc.”

“Úi chà!” Lý Tranh hưởng ứng, dắt Tiểu Mãn đi ra. Cạnh đó có một bãi đỗ xe lộ thiên, chắc hai đứa dắt nhau đi xem xe rồi.

Thịt viên tẩm bột sốt, thịt lợn xào miến, địa tam tiên (2), sa lát dưa chuột canh cà chua trứng, đều là các món thông thường. Lúc bốn món ăn một bát canh đã lên mâm sẵn sàng, một lớn một nhỏ còn chưa về ăn cơm. Tần Ly đành ra ngoài tìm người, sau đó, gặp xui rồi.

(2) Địa tam tiên: món xào gồm khoai tây, cà tím và ớt xanh, thuộc món ăn Đông Bắc Trung Quốc.

Trước mặt là một chiếc BMW, trên thân xe có vài vết xước, hung khí là một chiếc chìa khoá, vẫn đang bị bạn nhỏ Trình Tiểu Man nắm chặt trong tay. Lý Tranh sợ quá, kéo tay Tần Ly mếu máo sắp khóc. Đây chính là một con BMW số lượng có hạn, phá sản cũng không đủ tiền đền đâu!

Lực tay của Tiểu Mãn nhỏ, vạch không sâu lắm, nhìn qua không rõ ràng. Tần Ly ôm con dáo dác ngó xung quanh, đang tính nếu không có ai liền dẫn con chuồn gấp, sau đó, cửa sau của xe mở ra.

Thấy người bước xuống xe, Tần Ly biết, mình đã từ xui xẻo chuyển sang đại bi kịch rồi!

Tô Bạch vòng đến phía trước, vươn tay sờ sờ mấy vết xước trên thân xe, ngẩng đầu nhe răng vui vẻ cười với Tần Ly: “Ông chủ quán, lâu quá không gặp!”

Tâm trạng của Tô Bạch lúc này rất tốt.

Vừa mới đổi xe, BMW kiểu mới, số lượng có hạn, mất rất nhiều công phu mới moi được từ túi ông anh trai nổi tiếng vắt cổ chày ra nước, chưa nói đến đẳng cấp cao hơn chiếc Honda cũ bao nhiều, chỉ riêng chuyện thành công nhổ lông trên mình con gà sắt nọ (3) đã khiến anh kiêu ngạo hỉnh mũi. Vậy nên ngay hôm nay anh liền lái xe mới đi làm.

(3) Nhổ lông trên mình con gà sắt: lấy được đồ trong tay kẻ keo kiệt.

Chỉ ngả lưng ở ghế sau chợp mắt một chút, mở mắt ra đã thấy một lớn một nhỏ lượn tới lượn lui quanh xe mình mà chảy nước miếng, Tô Bạch nhanh mắt phát hiện cậu nhóc con kia trông rất quen, nhớ tới ơn “tặng” một bữa cơm, anh ngồi dậy tính xuống xe bắt chuyện với “ân nhân nhỏ”. Đang định mở xe, chợt thấy một cánh tay bụ bẫm ra sức vạch mấy cái lên đầu xe, trên tay nó là một cái chìa khóa sáng long lanh, mà thanh niên đứng bên cạnh không kịp ngăn cản, nháy mắt tái mặt.

Tô Bạch hít một hơi lạnh. Xe mới của tôi! Muốn xuống kiểm tra tình trạng thương tật của xe yêu, ông chủ quán số khắc với anh đã tới rồi, thấy anh ta lén lút ôm con định chạy trốn, Tô Bạch cảm thấy thật vui vẻ.

“Ông chủ quán, lâu quá không gặp!” Đẩy cửa bước ra, cười âm hiểm, đại luật sư Tô sờ sờ cằm, khoe ra nụ cười tám răng tiêu chuẩn.

———

Có ai quan tâm cho bạn vài bình luận cổ vũ đi, không có bình luận bạn nản type quá à T^T

8 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 2 [2]”

  1. Hihi…. Nhà nàng lập được bao lâu rồi a~~~
    Ta cũng nhờ Kho tàng đam mỹ, mà mò được đến nhà nàng nè 🙂
    Truyện dễ thương quá …. hehehe
    Fighting nào chủ nhà !!!

  2. comment chính tả dc hok bạn ? ^////^
    Tỏ Bạch rất lấy làm lạ trước thái độ thủ ghét của ông chủ quán => Tô Bạch
    Truyện hay quá Tiểu mãn đáng yêu ghê ❤️❤️❤️

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰