Quán cơm nhỏ – Chương 2 [1]

Quán cơm nhỏ 

Chương 2 [1]

Typer: Cực Phẩm

Tần Ly chuyển nhà.

Tiệm cơm có một căn gác, diện tích chừng bằng căn phòng hiện tại cha con anh ở, bình thường chỉ dùng để đồ lặt vặt. Vừa lúc phòng thuê đến kỳ, Tần Ly liền thu dọn căn gác, mang con trai chuyển vào ở.

Kinh doanh một tiệm cơm như thế nào, Tần Ly không có kinh nghiệm, tuy nói Trình Lâm đã làm ở đây một năm nhưng Tần Ly vẫn có cảm giác không biết bắt đầu từ đâu. Lại thêm một vấn đề nan giải, không đủ tài chính. Tuy ông chủ cũ để lại toàn bộ đồ dùng cho anh nhưng vài đồng bạc trong tay Tần Ly còn không đủ vốn lưu động!

Rồi lại đến vấn đề người làm, người làm cũ bị ông chủ sa thải hết rồi, cần một lần nữa tuyển người. Tần Ly suy tính một chút, quyết định trước tiên bắt tay vào bữa sáng đã. Dù sao thì Tiểu Mãn đã nghỉ hè, không cần đưa đón con trai, thừa thãi thời gian.

Trong bếp còn không ít nguyên liệu, Tần Ly lại chạy ra chợ mua đầy đủ những đồ cần dùng, rửa sạch sẽ, tối đó mặc giáp ra trận.

Muối dưa chua, đây là tuyệt kỹ của mẹ Tần. Tần Ly nhìn nhiều lần rồi, bây giờ mới phát huy. Một vò cải bắp, một vò cải củ, một vò cải thảo rất nhanh đã ngồi chồm hổm ở góc bếp, chờ sáng mai là có thể ăn.

Bốn giờ sáng dậy nhào bột làm bánh bao, ngày đầu không biết tình hình thế nào, Tần Ly chỉ làm hai vỉ bánh bao, ba vỉ bánh chay, lại ninh một nồi cháo kê vàng óng.

Bánh bao một đồng một cái, cháo năm xu một bát, dưa chua miễn phí.

Không ngờ lần này đồ ăn bán chạy quá. Rất nhanh, phía trước cửa hàng nho nhỏ đã đầy người ngồi, những người chưa có chỗ còn quy củ xếp hàng. Nhân viên ở tòa nhà văn phòng cao cấp có khác, ý thức quả thật rất tốt, Tần Ly liếc về phía mấy người xếp hàng, thấy có vài người đã tới sát giờ làm đành phải tiếc nuối bỏ đi, tâm tư đảo vài vòng, nảy ra chủ ỷ mới.

Bận suốt buổi sáng, rốt cuộc xong xuôi. Trình Tiểu Mãn đã tự rời giường, tự đánh răng rửa mặt, thay đồ xong, ngồi bên bàn lắc lư chân nhỏ ăn bữa sáng. Tần Ly tiễn đám khách cuối cùng, mới phát hiện quên phần mình một suất rồi. Trình Tiểu Mãn chóp chớp mắt, múc hơn phân nửa bát cháo của mình ra, lại nhéo một cái bánh bao nhỏ đặt vào bên cạnh, hào phóng mời cha cùng mình dùng cơm.

Con tôi sao mà đáng yêu đến thế! Tần Ly lại bắt đầu nhộn nhạo, ôm con yêu nhào nặn một phen, sau đó lôi bữa sáng của con lại, ăn sạch. Trình Tiểu Mãn mất hứng, cắn cắn đôi đũa bĩu bĩu cái miệng nhỏ. Ba ba xấu quá, lại đi ăn sạch bữa sáng của Tiểu Mãn.

Xoa xoa đầu con, Tần Ly vào bếp làm bữa sáng cho cục cưng. Múc hai muôi bột mì, một ít nước, hai quả trứng gà, thêm ít muối, đánh lên, lại thêm một ít hành băm nhỏ vào trộn đều đun nóng chảo, đổ dầu vào đun lên, thả từng thìa bột vào, lấy xẻng xúc lên đảo mặt, món bánh rán trứng gà nóng hối ra lò. Đun nóng cháo, lại lấy ít dưa chua, thêm vài giọt dầu ớt, bạn nhỏ Trình Tiểu Mãn ăn không ngẩng đầu.

Tần Ly thu dọn bên ngoài cửa hàng xong, bắt đầu dọn dẹp trong quán, sau đó nhìn một đống bát đũa bẩn mà phát sầu. Rửa bát, loại chuyện kinh dị nhất đây!

Đang tính xem tuyển người rửa bát ở đâu, trong quán lại có khách.

“Ông chủ, còn cái gì ăn không?” Thanh âm trầm thấp đầy từ tính, người đã chọn một chỗ ngồi xuống.

“Ngài tới không đúng lúc, chúng tôi vừa…” Tần Ly nhanh nhẹn quay người lên tiếng, sau đó nửa câu nói còn lại nghẹn trở về. Tới, chính là cái tên Armani bị anh nguyền rủa bao lần kia.

“Đóng cửa rồi!” Tần Ly ném ra ba chữ, quay đi thu dọn cái bàn cuối cùng, không thèm để ý đến Armani nữa.

Nhìn ông chủ trẻ ném khách một chỗ mà chạy, Tô Bạch đầu óc mờ mịt. Sao lại có người như thế chứ!

“Xin hỏi chữ trên đây là chữ gì?” Đại luật sư Tô lần đầu bị người khổng thèm nhìn, rất là khó chịu, đứng dậy chỉa chỉa bảng chữ treo bên ngoài cửa thủy tinh, bảng chữ viết, “Đang bán hàng” ba chữ sáng loáng chói mắt.

“Lẽ nào anh không biết chữ?” Tần Ly kinh hãi, cấp tốc quan sát khách tới vài lượt, cuối cùng gật đầu xác định, mình đụng phải anh mù chữ rồi.

Tô Bạch hít sâu một hơi, chỉ vào khay đồ ăn của Tiểu Mãn, lạnh lùng mở miệng, “Tôi muốn thứ kia, nhanh lên một chút!”

Trình Tiểu Mãn nóng nảy, vươn tay nhỏ lôi khay thức ăn vào lòng ôm chắc, vẻ mặt đề phòng nhìn chằm chằm người lạ muốn cướp miếng ăn của mình, trông hệt như cún nhỏ bảo vệ khúc xương.

Lại còn muốn cướp đồ ăn của trẻ con! Tần Ly liếc nhìn Armani một cái, ánh mắt… rất là khinh bỉ.

Tô Bạch nghĩ mình thật đáng thương. Vì một vụ án bận sứt đầu mẻ trán, đầu tiên là bận đến suốt đêm, sau lại vội vàng chuẩn bị lên tòa, đến bữa sáng cũng chưa được ăn. Không biết có phải bị quản lý đô thị càn quét dữ quá không, bình thường mấy gánh hàng điểm tâm có thể thấy nhan nhản, hôm nay một cái cũng không có, thật vất vả tìm được một quán, lại còn phải xem sắc mặt ông chủ, xem sắc mặt người khác không nói, tự dưng còn bị người khinh bỉ, thật là, thói đời gì thế không biết!

Cho nên, Tô Bạch rất là khí phách quyết định, lui quân.

Nhưng ông chủ Tần chưa cho anh cơ hội này.

“Hai mươi đồng!” Tần Ly đặt khay xuống, tăng giá.

Bánh rán trứng gà vàng tươi, hương vị thơm ngào ngạt lại nóng hầm hập vô cùng hấp đẫn, sau đó bụng Tô Bạch không chịu thua kém, bắt đầu hát vang.

Tô Bạch thật muốn nhanh nhẹn vênh váo quay đi, thế nhưng cái bụng không chịu phối hợp. Anh nhìn đồng hồ, còn nửa giờ nữa phiên tòa sẽ mở, năm phút ăn sáng, hai mươi phút lái xe, còn năm phút chuẩn bị. Đồng chí Tô Bạch này có cái tật huyết áp thấp, lúc đói bụng sẽ khá là nóng nảy, điều này không có lợi cho một luật sư lúc lên tòa, cho nên trước mỗi lần lên tòa anh thường nhồi đầy bụng mình, lần này nếu không phải trợ lý đột nhiên xin nghỉ sẽ không đến nông nỗi lưu lạc trên đường kiếm cơm bị người ta thịt.

Nhịn.

Bánh rán béo ngậy, nước cháo âm ấm, dưa có vị chua chua cay cay ngon miệng, hương vị miễn bàn. Đại luật sư ăn rất mãn nguyện, trả tiền cũng nhanh nhẹn, không có chút bất mãn tiếc tiền nào, chỉ là lúc đi thì ánh mắt miết sang ông chủ Tần thấy thế nào cũng ra vấn đề.

Quay về với đống bát đũa đợi rửa, Tần Ly rầu rĩ vô hạn.

“Ba ba, có muốn con giúp không nào?” Trình Tiểu Mãn chậm rãi cọ tới, ngồi xổm xuống bên chân cha mình.

“Ngoan, tự đi chơi đi!” Thơm cục cưng một cái, Tần Ly xắn tay áo bắt đầu cuộc đại chiến với đống bát đĩa.

Đợi rửa xong xuôi, xếp vào tủ tiêu độc, Tần Ly cuối cùng thở ra một hơi, đặt quyết tâm phải nhanh chóng thuê một nhân công chuyên rửa bát.

“Tiểu Mãn, trưa nay muốn ăn gì nào?” Tần Lv rảnh rang, cũng sắp đến giờ cơm trưa rồi.

“Sùi cảo ạ.” Trình Tiểu Mãn nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lại thêm một câu, “Sủi cảo thật nhiều thật nhiều thịt thịt ấy!”

Con trai muốn ăn sủi cảo, Tần Ly bước vào bếp hòa bột làm vỏ bánh. Sủi cảo Tần Ly trước đây không hay ăn, mẹ Tần là người phía nam, mì là thứ bà không am hiểu, cũng không học được cách làm sủi cảo. Thế nhưng Trình Lâm là người đông bắc, tay nghề có thể nói rất cao.

Thịt bò, rau hẹ, một ít muối, mì chính, ít dầu ăn, đập vào một quả trứng, không cần gì nữa, hoàn toàn theo phong cách truyền thống. Làm rất nhiều. Tần Ly định bỏ vào tủ lạnh để ăn dần, mỗi lần làm cũng khá phiền toái mà.

Luộc ba mươi cái, sủi cảo trắng trẻo béo múp còn bốc hơi nóng được xếp lên đĩa. Bưng lên, chan thêm dấm chua băm gừng tỏi, lại thêm một đĩa cải bắp muối xổi đỏ rực ớt, hai cha con ăn hăng hái tưng bừng. Tiểu Mãn ăn được cay, cái miệng nhỏ cay đến hồng hồng vẫn không chịu buông đũa, đành phải hé miệng hà hơi gấp gấp.

Thấy con bị cay, Tần Ly đứng dậy vào bên trong rót chén nước lạnh mang ra. Sau đó phát hiện trong quán có thêm một khách không mời, Armani sáng nay.

———

5 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 2 [1]”

  1. Chả hiểu sao cuối câu đệm thêm”… có chịu không nào?” nghe lại thấy cưng muốn chớt
    thank bạn nhiều nha. Mình thích quá luôn

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰