Quán cơm nhỏ – Chương 1 [2]

Quán cơm nhỏ

– Chương 1 [2] –

Typer: Cực Phẩm [CuP]

Bạn nhỏ Trình Tiểu Mãn ngồi ngoan ngoãn trong bồn tắm, tay cầm một con vịt cao su nho nhỏ, ngẩng cằm béo cho ba kì cái cổ, kết quả bị kì ngứa, vừa cười hị hị vừa giãy giụa vung vẩy.

Tần Ly một tay giữ vật nhỏ cứ vặn xoắn như cái bánh quẩy đang nhích tới nhích lui, lưu loát kì cọ như rửa củ cải. Ôm cục cưng đã tắm rửa sạch sẽ thơm tho dỗ ngủ, bản thân anh cũng nằm xuống.

Làm cha của một đứa trẻ bốn tuổi vốn không phải là chuyện anh muốn. Nhưng Tần Ly biết, khi lần đầu tiên tiếng “ba ba” từ điện thoại truyền đến bên tai, anh đã không thể thờ ơ với chủ nhân của giọng nói non mềm ấy.

Sáng sớm, Tần Ly rời giường vào bếp, sau khi tỉ mỉ nghiên cứu, xác định mình không phải đối thủ của bọn nồi niêu xoong chảo, đành xuống lầu mua bánh rán, bánh quẩy, sữa đậu nành, về nhà thấy con trai đã mặc quần áo gọn gàng, Tần Ly sửng sốt. Một đứa nhỏ bốn tuổi, không cần người lớn gọi tự rời giường, tự mặc quần áo gấp chăn, tự đánh răng rửa mặt, còn chuẩn bị quần áo cho cha mình đặt ở đầu giường. Trẻ em bốn tuổi đều là thế này sao?

Cho nên, Tần Ly hạ quyết tâm, anh muốn nuôi hư con mình!

Ăn xong bữa sáng, đến lúc đưa con trai đến trường. Khóa cửa, Tần Ly rất tự nhiên thuần thục ngồi xổm xuống, Trình Tiểu Mãn cũng rất quen thuộc trèo lên. Nhà trẻ cách đó một quãng, đi bộ mất khoảng hai mươi phút, Trình Lâm trước đây không nỡ để con đi bộ xa, Tần Ly hiện tại càng không nỡ. Một đường cõng con hớn hớn hở hở bước, Tần Ly đi không nhanh, vừa kịp thời gian vào lớp, bên tai nghe con líu lo hát thật là một kiểu hưởng thụ.

Tới nhà trẻ, Trình Tiểu Mãn trượt xuống, đeo cặp sách, thơm một cái thật kêu lên mặt Tần Ly rồi mới tung tăng chạy vào lớp.

Tần Ly sờ sờ nơi con vừa thơm lên, cảm thấy mỹ mãn, nhìn theo bóng đáng bé nhỏ của con khuất sau cửa lớp mới xoay ngươi đi làm. Có con, thật tốt.

Tiệm cơm này rất nhỏ nhưng vị trí đẹp, cạnh đó là một tòa nhà văn phòng nên tình hình làm ăn cũng tốt lắm, nhất là giờ cơm trưa. Bởi quán nhỏ nên chủ yếu đưa cơm đến tận nơi là chính, riêng nhân công đưa cơm đã có năm, sáu người. Trình Lâm làm ở đây hơn một năm, không có phân công vị trí rõ ràng, trên cơ bản là chân chạy việc vặt. Thường ngày Trình Lâm chủ yếu hay ở sau bếp phụ việc nên Tần Ly tới nơi liền thay đồ vào bếp.

Vừa đi vào, trước hết là một cái cau mày thật mạnh. Cho dù là nhà hàng cao cấp đến đâu thì trong bếp sẽ vẫn bừa bộn hơn chỗ khác chứ đừng nói tới quán nhỏ như vậy. Trong bếp rất lộn xộn bừa bãi, mà đại giáo sư Tần Ly của chúng ta, lại có tính yêu sạch sẽ rất nghiêm trọng.

Nhưng mà, miếng ăn quan trọng hơn.

Cho nên, Tần Ly chỉ nhíu mày một chút rồi giãn ra ngay, bắt tay vào việc.

Một sọt khoai tây đã gọt vỏ ngâm trong nước, trắng trắng mịn mịn, ban đầu Tần Ly có hơi lúng túng. Thái khoai tây, có vẻ còn khó hơn cả giảng bài ấy. Nói đến đây, phải mô tả lại gia đình Tần Ly một chút.

Nhà Tần Ly, cha mẹ anh đều nằm trong nhóm sinh viên đầu tiên sau khi khôi phục chế độ thi vào đại học, tốt nghiệp đều làm trong ngành giáo dục. Ba Tần mang tư tưởng nam giới làm việc lớn, kiên trì ý của cổ nhân ”quân tử xa nhà bếp”. Mà mẹ Tần, lại là một điển hình của phụ nữ Giang Nam, dịu dàng hiền lành, chăm nom cho một lớn một nhỏ trong nhà rất đầy đủ thỏa đáng. Tần Ly từ nhỏ đã dính người, thích nhất bám lấy mẹ, ngay cả lúc mẹ bận rộn bếp núc cũng dính chặt không tha. Đương nhiên, chuyện này cũng có liên quan tới tay nghề nấu nướng tuyệt hảo của mẹ Tần. Bếp, chính là một nơi rất thuận tiện để ăn vụng. Nhìn mãi, những việc trong bếp cũng coi như quen mắt, thế nhưng chỉ là quen mắt mà thôi, anh chưa từng động tay một lần.

Thái khoai tây là một việc cần kỹ thuật, hiển nhiên không phải việc mà người như Tần Ly có thể làm. Cho nên, Tần Ly một tay cầm dao, một tay cầm củ khoai, ngẩn người đứng bên cái thớt, cứ lật qua lật lại củ khoai tây tội nghiệp đến thâm lại mà vẫn không biết nên hạ dao ở chỗ nào.

“Đại Lâm, ngây người gì đó? Tay chân nhanh chút, bếp đang chờ đấy.” Trời đang tĩnh lặng bỗng nổi sấm, cách đó không xa, ông chủ kiêm bếp chính gõ gõ nồi rống lên.

“Xong ngay đây!” Tần Ly run tay một cái, chém xuống, bặp bặp bặp, rất nhanh, một chậu khoai tây liền biến thành một chậu sợi khoai tây. Nhìn đám sợi khoai tây thái rất nhỏ rất đều trước mắt, Tần Ly ngây người. Kỹ thuật này, vốn là của Trình Lâm, không phải của Tần Ly anh.

Lẽ nào, cố chủ còn ở đây? Hay chỉ là bản năng của thân thể này? Tần Ly choáng váng. Cả ngày đờ đờ đẫn đẫn, cứ như có quỷ ám vào, làm việc lưu loát nhanh nhẹn, thậm chí lúc ông chủ bận quá còn tự đứng bếp xào một chảo tiêu xanh với thịt.

“Đại Lâm, sao cứ ngây người ra thế, còn không mau đi đón con đi!” Ông chủ bỏ việc trên tay xuống, đi tới đạp mông Tần Ly một cái.

“A, dạ, đi ngay đây!” Tần Ly cuối cùng cũng phản ứng, đã hơn bốn giờ, nên đi nhà trẻ đón con thôi. Lại nói, chủ quán rất tốt tính, mỗi ngày cứ tới giờ là lại đuổi nhân đi đón con tan học, cho dù lúc ấy đang là lúc bận rộn chuẩn bị cơm tối.

Cho đến khi ôm con trai mềm mềm trong lòng, Tần Ly mới xác định, Trình Lâm đã thực sự ra đi, trong thân thể này chỉ còn lại ký ức của cậu ấy mà thôi.

“Ba ba, hôm nay con được thưởng một bông hoa (1) đấy!” Bạn nhỏ Trình Tiểu Mãn ưỡn ngực, lắc lư khoe với cha mình bông hoa cài trên ngực áo.

(1) phần thưởng tương tự phiếu bé ngoan

“Thế cơ à? Tiểu Mãn làm thế nào đấy?” Tần Ly buông con xuống, nắm bàn tay bé bé bước đi, không muốn mùi khói dầu trên người làm con khó chịu.

“Giờ học đàn dương cầm hôm nay con đàn được hết bài ‘Tiểu đinh đương’, cả lớp chỉ có mình con đàn được hết đấy!” Trình Tiểu Mãn kiêu ngạo không thôi.

“Tiểu Mãn thật lợi hại nha!” Tần Ly vân vê khuôn mặt nhỏ nhắn của con, trong lòng lại nổi lên một ý. Nhóc con thích hát, không ngờ còn biết chơi đàn dương cầm, ừm, dành dụm mua đàn cho con đi! Nhớ tới trước đây nhà có cây đàn dương cầm xịn mà chỉ để trong góc phòng hứng bụi, lại nhớ tới Sổ tiết kiệm bốn con số của mình hiện tại, Tần Ly nhịn không được cắn răng.

Vừa vào tới cửa quán, Tiểu Mãn đã bị bà chủ quán chờ trước cửa ôm lên, sau đó, một lớn một nhỏ vòng qua Tần Ly đi tới quầy thu ngân chơi tiếp.

“Chị Vương, làm phiền chị!” Tần Ly sờ sờ đầu con, gật đầu với bà chủ quán, lại bắt tay vào việc. Chủ quán là người ngoại tỉnh, kết hôn đã hơn mười năm vẫn không có con, hai vợ chồng thích Tiểu Mãn lắm, mỗi ngày bạn nhỏ tan học về đây đều do bà chủ hầu chơi.

“Tôi thích Tiểu Mãn còn không đủ đây, phiền toái gì đâu!” Bà chủ quán cười tủm tỉm, bế Tiếu Mãn lên vừa nhanh nhẹn chào mời khách vừa cầm mấy món ăn vặt đi ra.

Buổi tối thưa khách hơn trưa, sau bảy giờ hầu như không có khách nữa, dẫu sao cũng không phải khu dân cư, khách ăn cơm chủ yếu là người đi làm ở gần đây.

Ôm con từ trong tay bà chủ còn đang lưu luyến không rời, Tần Ly cũng tan tầm, Có thể nói, sống hơn ba chục năm, đây là lần đầu tiên Tần Ly làm nhiều việc nặng như vậy. Về đến nhà còn phải dọn dẹp, chăm con trai, mệt chết đi, thật không biết Trình Lâm trước đây làm thế nào! Tần Ly bóp bóp vai, cầm quần áo bẩn đi giặt. Trình Tiểu Mãn cũng bắt chước theo vào, cầm chậu con hứng nước ngồi giặt bít tất. Đứa nhỏ bốn tuổi, sao mà hiểu chuyện, sao mà đáng yêu như thế! Trong nháy mắt, Tần Ly nghĩ, dù có mệt hơn cũng đáng. Chắc hẳn Trình Lâm trước đây cũng nghĩ thế nhỉ?

Giặt đồ xong, Tần Ly nằm ườn lên giường không muốn động. Trình Tiểu Mãn ngồi trên sàn nhà vừa nghịch một bộ xếp hình bằng gỗ, vừa trộm ngắm cha mình đang nằm trên giường giả chết, nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ một chút rồi cũng bò lên giường, nắm nắm tay nhỏ đấm vai cho Tần Ly.

Tần Ly dở khóc dở cười. Con trai bảo bối hầu như hoàn toàn nằm bò lên lưng mình, đấm đấm vài cái liền úp sấp ngay ở đó, cùng ba ba giả chết.

Bữa sáng hôm sau, Tần Ly tự tay làm. Cháo kê, trứng ốp-la, bánh rán hành. Trình Tiểu Mãn không kén chọn, ăn rất hăng. Tần Ly ăn càng hăng hơn. Kiếm không một thân thể, kiếm không một con trai, lại còn kiếm không một tay nấu nướng, cuộc sống, thật tốt đẹp biết bao!

Đưa con đến nhà trẻ, cả buổi Tần Ly đều cười híp mắt, đến nỗi ông chủ quán mấy lượt truy hỏi có phải anh đang quen bạn gái hay không?

Có hai người giao hàng xin nghỉ, buổi trưa không đủ người đưa cơm, Tần Ly thấy việc liền nhận đi.


Có gì muốn nói không nào?