Quán cơm nhỏ – Chương 1 [1]

Quán cơm nhỏ

– Chương 1 [1] –

Typer: Cực Phẩm

Lồm cồm bò dậy, quan sát cảnh vật xung quanh, ngó ngó vào gương, lại nhìn nhìn lên lịch, Tần Ly rốt cuộc xác định, anh vừa chạy theo mốt – sống lại rồi.

Gian phòng rất đơn sơ, tầm khoảng ba mươi mét vuông. Một giường đôi, một tủ quần áo, một cái bàn dạng gấp, một cái ghế. Chẳng còn gì nữa, thế nhưng ngần ấy thứ cũng đã xếp đầy không gian nho nhỏ này.

Nhặt mấy viên thuốc trợ tim rơi lả tả trên sàn, đây là nguyên nhân cố chủ ngủm ha! Sờ sờ ngực, nhịp tim rất ổn định, thật tốt.

Ký ức của thân thể này vẫn còn, Trình Lâm, hai mươi sáu tuổi, tốt nghiệp cấp ba, làm công cho một quán cơm nhỏ, có một con trai bốn tuổi. Hai cha con đều ở tình trạng độc thân, sống bữa nay lo bữa mai.

Tần Ly 囧.

Tần Ly, nam, ba mươi hai tuổi, giáo sư trẻ nhất học viện, chuyên ngành văn học cổ điển, có nhà có xe, cha mẹ mất trong một tai nạn máy bay hai năm trước, hôm nay trên đường tảo mộ gặp tai nạn ô tô liên hoàn, sau đó, đến đây.

Thân là phần tử trí thức cao cấp, Tần Ly luôn tin thuyết vô thần duy vật, thế nhưng hiện tại đến lượt bản thân va phải chuyện này cho nên khẩn cấp củng cố chính sách ký lai chi tắc an chi (1). Ừm, thật ra thì duy tâm cũng có cái hay.

(1) Việc gì đến sẽ phải đến, cũng có thể hiểu là tuỳ cơ ứng biến.

Lật sổ tiết kiệm, thấy bốn con số trên đó, Tần Ly lắc đầu, tính xem liệu có khả năng về thành phố S lấy được di sản là bao nhiêu phần trăm. Họ Tần ba đời đơn truyền, thân thích rất ít. Bên họ ngoại cũng chỉ có một cậu, lại đã di dân mấy năm. Tần Ly vẫn độc thân, không hút thuốc, không rượu chè, không chơi bời, thu nhập cũng khá nhưng tiền gửi ngân hàng không có bao nhiêu, nhìn phòng sách thì biết nguyên nhân. Mình cứ thế mà treo, sách lưu trữ trong nhà khẳng định bị lão Mã nhét vào thư viện khoa hết rồi. Về phần sáu con số tiền lương trong thẻ, chắc không thể chờ mong gì. Khả năng duy nhất có thể trông đợi là cái thẻ mua sắm trên mạng hồi trước lấy chứng minh thư của mẹ làm. Tài khoản trên mạng của thẻ này còn năm, sáu vạn, có cơ hội phải lấy về mới được.

“Tinh tinh tang…”

Đang chìm trong suy tính, một hồi chuông lanh lảnh vang lên, doạ Tần Ly giật nảy mình. Đào trong túi ra một cái điện thoại di động, Nokia đen trắng, thuộc hàng đồ cổ khó tìm. Nhấn nghe.

“Ba ba, mấy giờ mới tới đón con?” Âm thanh mềm mềm non nớt, thoáng cái đã trói được trái tim anh già ba mươi hai tuổi Tần Ly.

“Ba ba”, đây là xưng hô tốt đẹp biết bao! Tần Ly cảm thấy mình đang bay lên. Ha, chả trách lần đầu nghe con gọi ba, lão Mã nhất định lôi mình ra đê bắn pháo hoa chúc mừng cho bằng được. Cảm giác này, thật không phải tuyệt vời ở mức bình thường!

“Ba đến ngay, ngoan, vào phòng cô giáo chờ ba ba!” Tần Ly mềm giọng, cấp tốc tiếp nhận nghề nghiệp mới tinh này!

Nhà trẻ cách đó không xa lắm, vừa bước qua cổng đã thấy đứa con trên danh nghĩa nọ, bạn nhỏ đáng yêu tên thật Trình Thiên Tường, nhũ danh Tiểu Mãn. Đứa bé ngoan ngoãn ngồi xổm trên bồn hoa, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, cái miệng be bé hơi chu ra, nhìn thấy Tần Ly liền thoắt cái nhảy dựng lên.

Tạm biệt cô giáo, một tay nhấc con trai lên vai, một tay xách túi sách của con, Tần Ly xoải chân bước từng bước hăng hái.

“Ba ba, hôm nay ba ba đến thật là muộn!” Nhóc con làm nũng hờn dỗi.

“Xin lỗi con, sau này sẽ không thế nữa. Cục cưng, nhớ ba ba không nào?” Tần Ly ôm con yêu mềm nhũn vào lòng, nháy mắt hạnh phúc tột cùng, ngay cả tình cảnh thê thảm hiện tại cũng không thèm lo tới, bắt đầu thích ứng triệt để với thân phận “ba ba” hoàn toàn mới này.

“Nhớ ạ.” Nhóc con chớp chớp mắt, hôn thật kêu lên má Tần Ly, “Nếu ba ba đưa con đi ăn KFC sẽ càng nhớ!”

“Được, ăn KFC!” Tần Ly vung tay, kẹp con vào nách chạy thẳng về phía nh hàng KFC cạnh đó. Nhóc con hưng phấn không ngớt, banh cổ họng thét vang sung sướng, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo Tần Ly.
Cho đến lúc ngồi vào chỗ, gương mặt nhỏ nhắn của bé vẫn còn đỏ bừng, đôi mắt long lanh nhìm chằm chằm cái đùi gà vàng rực trong tranh.

“Cục cưng, muốn ăn cái gì thì đi gọi nào!” Tần Ly ngắm đứa con tặng kèm mới nhận, đúng là càng nhìn càng yêu, càng xem càng thích.

“Ba ba, con không phải là trẻ con nữa, không được gọi cục cưng, con có tên đó.” Nhóc con đứng thẳng tắp, ngước khuôn mặt nho nhỏ, nghiêm túc tranh luận về quyền sử dụng cho cái tên của mình.

“Phì!” Tần Ly nhịn không nổi liền bại trận, vươn tay nắn bóp má con một trận, “Được được được, bạn Trình Tiểu Mãn, bây giờ đi gọi đồ ăn được chưa?”

Trình Tiểu Mãn gật đầu, lon ton chạy đi xếp hàng gọi đồ.

Tần Ly chọn chỗ ngồi ngay đối diện quầy, những người bên cạnh đang dùng bữa đều dừng lại nhìn bạn nhỏ nghiêm trang xếp hàng như người lớn, mấy người đứng phía trước liền tự động tách ra nhường chỗ.

“Chú ơi, cháu muốn một hamburger gà ạ!” Trình Tiểu Mãn kiễng chân, nỗ lực khiến mình cao thêm một chút.

Mọi người đều biết cái quầy phục vụ của KFC rồi đấy, không cao lắm, nhưng đối với một nhóc bốn tuổi mà nói, đó là mức độ cao không thể vượt qua, phục vụ bên trong chỉ thấy hai bàn tay béo múp bám ở trên mép quầy thôi.

“Một hamburger, bạn nhỏ, còn lấy gì nữa nào?” Người phục vụ hơi vươn người, thấy tình cảnh thượng đế nhỏ gần như treo trên quầy cũng không nhịn được, cười ra tiếng.

Trình Tiểu Mãn lắc đầu, “Thôi ạ, một hamburger là đủ rồi ạ.”

Tần Ly nghe thấy vậy, lập tức không thể đè nén chua xót trong lòng. Trình Lâm trước đây vốn không có nhiều tiền để đưa con ra ngoài ăn, cho dù thỉnh thoảng có đưa đi KFC cũng chỉ gọi một cái đùi gà hay một cái hamburger gì đó. Con nhà nghèo sớm biết lo việc nhà, hiển nhiên đứa nhỏ bốn tuổi này so với bạn đồng lứa thì hiểu chuyện hơn nhiều lắm.

Tần Ly bước lên, ôm ngang người con trai, gọi thêm hai cái cánh gà cay, một phần gà rán truyền thống, một phần gà quay tiêu, một phần khoai tay chiên lớn, một phần khoai tay nghiền, một cây kem cone.

“Ba ba, mua nhiều thế, ăn không hết thì làm sao?” Trình Tiểu Mãn mút khoai tây nghiền, ghé sát tai Tần Ly thì thào.

“Không sao, ăn không hết thì ném đi.” Tần Ly bóp mũi nhỏ của con, gói mấy thứ còn lại trên bàn về.
Trình Tiểu Mãn vừa mút kem vừa nhẩn nha bước, thỉnh thoảng dừng lại quay đầu nhìn xem ba có đuổi kịp mình không. Tần Ly một tay xách cặp cho con, một tay ôm đống đồ KFC mang về, chầm chập đi đằng sau, chăm chú nhìn vật thể bé bỏng phía trước, thở dài, bắt đầu dự tính cho ngày sau.

Lúc đi ngang qua quán net, Tần Ly tranh thủ vào xem một chút, thấy trên trang chủ của trường học đã báo tang, trên diễn đàn của trường có rất nhiều bài hồi tưởng của sinh viên. Chỉ là, tất cả những thứ này đều thuộc về Tần Ly đã chết kia, cùng với một “Trình Lâm” còn sống này, không có một chút quan hệ.

Tần Ly tuy là giáo sư trẻ nhất học viện song với công việc này anh cũng không quá nhiệt tình hay yêu thích đặc biệt. Nhưng anh không thể không nói, giáo sư đại học là một công việc tương đối nhẹ nhàng, thu nhập lại không thấp. Hiện tại, Tần Ly chân chân chính chính gặp khó khăn rồi đây. Thân thể này chỉ có bằng tốt nghiệp trung học, lại đèo bòng một đứa con rơi, muốn đổi việc cũng không dễ dàng, xem ra đời này phải chia tay với công việc dạy học quen thuộc.

Cho nên, vấn đề khó khăn tới rồi đây.

Hiện tại Trình Lâm làm chân chạy việc vặt trong một quán cơm nhỏ, là cái loại công việc chỗ nào cần chỗ ấy kêu tới. Mà Tần Ly, lại là một người từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc nặng.

“Ba ba, tới tắm cho con.” Trình Tiểu Mãn cởi sạch trơn, trên cổ quàng chiếc khăn lông, đứng ở cửa phòng tắm vung tay béo vẫy vẫy.

Tần Ly ngẩn người, mày đang nhíu cũng giãn ra. Đúng, vấn đề lớn nhất, chính là “cục nợ” đáng yêu muốn chết này.


4 thoughts on “Quán cơm nhỏ – Chương 1 [1]”

  1. Tuy vẫn chưa hiểu lắm, nhưng em sẽ đọc lại để hiểu hơn =)))) Mà truyện đáng yêu quá chị ơi ~

Nếu đã đến đây thì xin hãy để lại một dấu giày ▰˘◡˘▰